Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 2 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: Tâm Tít Tắp

Beta: Hoa Tiên

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 2

Bì Bì ngốc và Gia Lân đẹp trai

Phần 2

“Giữa hai người, không có những thăng trầm, không có nước mắt, không có chia ly, không có đợi chờ, không có si mê, cũng không có những cảm xúc mãnh liệt – tất cả chỉ là nhàn nhạt.”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ───────

000000

Muốn sống một cuộc đời mà không để lại bất cứ tư liệu gì là điều rất khó khăn.
Ở nơi Bì Bì sống, thông tin của một người sẽ được ghi chép vào hồ sơ từ khi họ bắt đầu học tiểu học. Trong hồ sơ đó sẽ có: kết quả thi lên lớp, đánh giá của giáo viên và nhà trường, giấy chứng nhận khen thưởng, giấy chứng nhận tốt nghiệp, sổ kiểm tra sức khỏe, nơi vào Đoàn, vào Đảng, cũng như những ghi chép về các cơ quan tổ chức liên quan đến sự di chuyển của họ. Nếu chẳng may bạn phạm một lỗi nghiêm trọng nào đó, thì số trang trong hồ sơ sẽ dày gấp đôi: sẽ có thêm đơn kiện và bảng tường trình sự việc, có khẩu cung của các nhân chứng, có kết luận của đơn vị phụ trách hoặc tòa án, có các quyết định xử lý, đơn khiếu nại, bảng kiểm điểm của chính bạn… vân vân và vân vân…
Thế nên Quan Bì Bì không tài nào hiểu được. Vì sao một người am hiểu công việc điều tra và viết báo cáo như Vệ Thanh Đàn mà lại không chuẩn bị được một bản báo cáo nào mang tính tư liệu cá nhân về Hạ Lan Tĩnh Đình.
Trong chiếc cặp tài liệu đó chỉ có mấy bản tin được photo từ những tờ báo và tạp chí cũ viết về khảo cổ học, hầu hết đều nói về Tống Dĩ. Chỉ có một bài duy nhất nhắc đến Hạ Lan Tĩnh Đình, nhưng vẫn là những câu mờ mịt. Năm đó, Hạ Lan Tĩnh Đình đã thành công trong việc phân biệt được một số di sản văn hóa quốc gia bị nhầm là tác phẩm sao chép suýt đem ra nước ngoài. Sự kiện này đã trở thành cái tít rất được quan tâm trong giới khảo cổ khi ấy. Nhưng Hạ Lan Tĩnh Đình cương quyết từ chối phỏng vấn. Vì vậy, để thỏa mãn giới truyền thông Tống Dĩ mới phá lệ nói thêm về anh ta vài câu.
Chính vài câu nói thêm đó đã giúp Bì Bì lần ra manh mối.
Hóa ra, từ nhỏ Hạ Lan Tĩnh Đình đã theo Tống Dĩ sống ở xưởng Ngọc Lưu Ly, sau đó theo ông vào bảo tàng Cố Cung giúp ông chỉnh sửa đồ ngọc, cuối cùng là theo ông ấy vào Đại Học Bắc Kinh. Tiếng là  học trò, nhưng thực chất là con nuôi.
Được quốc gia công nhận là “Nhà thưởng thức và giám định nhân dân”, song Tống Dĩ là một cư sĩ thành kính[1], cả đời không lập gia đình, chỉ nhận hai người học trò. Người đầu tiên đã qua đời vì tai nạn xe cộ khi còn trẻ, người thứ hai học hành đến nơi đến chốn, nhưng đi làm chưa đến một năm thì bị đuổi vì “vấn đề tác phong”. Vào những năm đó, vấn đề tác phong là chuyện rất được quan tâm. Vì vậy, người học trò thứ hai phải nhận hình phạt, bị phân về giảng dạy ở một trường trung học vùng sâu vùng xa, từ đó tiếng tăm từ từ bị mai một cho đến khi quá sầu não mà chết. Dù việc này không liên quan đến Tống Dĩ, nhưng ông vẫn bị đả kích và một mực cho rằng đó là lỗi của mình. Thân làm thầy mà không dạy bảo được học trò, thẹn với lương tâm, ông thề từ đó về sau không thu nhận bất cứ học trò nào nữa. Thế là Hạ Lan Tĩnh Đình đã trở thành truyền nhân duy nhất của ông.
(1)   Cư sĩ: ngày xưa để chỉ những người ẩn cư không làm quan, tu hành tại nhà.
Sau khi xem hết những tài liệu đó, rốt cuộc thì Bì Bì đã hiểu, vì sao tư liệu ghi chép về Hạ Lan Tĩnh Đình lại ít như vậy.
Anh ta chưa từng đi học, một ngày cũng chưa.
Thành phố C không lớn, bảo tàng của thành phố C cũng không nổi tiếng, sao một người chuyên nghiệp, có bối cảnh không hề tầm thường như Hạ Lan Tĩnh Đình, lại âm thầm chọn nơi này để ổn định? Là kế ẩn mình sao?
Quan Bì Bì nhanh trí gọi một cú điện thoại.
Đầu bên kia truyền tới một giọng nói yểu điệu: “Bì Bì à?”
“Bội Bội”. Hiếm khi thiên hạ đệ nhất bận rộn Trương tiểu thư lại rảnh rang, Bì Bì vội vàng đi vào nội dung chính, “Cậu có người quen nào làm ở bảo tàng thành phố không?”
“Đợi chút, hình như có, để mình tra danh bạ đã.” Mất chừng năm giây sau, Bội Bội đọc lên một dãy số. “Cậu gọi cho anh ta, nói là mình bảo cậu đến. Anh ta làm ở phòng bảo vệ, tên là Phùng Tân Hoa.”
“Ừ! Mình nhớ rồi, cảm ơn cậu.”
“Không có thời gian nói chuyện phiếm đâu, mình đang phỏng vấn, hẹn gặp lại.”
“Này…”
Người bên kia đã vội vã cúp điện thoại.
Bì Bị gọi tới số kia, là một số di động.
“Alo, ai vậy?”
Bì Bì nói tên Bội Bội, người đó liền nhiệt tình: “Cô tìm tôi có việc gì sao?”
“À, anh có biết Hạ Lan Tĩnh Đình không?”
“Biết, nhưng tôi không quen. Anh ta là cố vấn, ban ngày rất ít khi đi làm.”
“Bình thường anh ta đến bảo tàng lúc mấy giờ?”
“Bảy giờ tối”.
“Sao cơ? Ở đó còn có ca đêm sao?”
“Phải, rất nhiều hiện vật của bảo tàng ban ngày đều đem ra triển lãm, muốn nghiên cứu thì chỉ có buổi tối mới làm được. Ở đây có rất nhiều nghiên cứu viên đi làm vào buổi tối.”
“Anh có thể giới thiệu tôi với anh ta không?”
“Cô công tác ở đâu?” Người nọ quả nhiên vô cùng nhạy cảm.
“Tòa soạn Báo Chiều của thành phố C.”
“Đùa à, anh ta không tiếp phóng viên đâu.”
“Anh Phùng, giúp tôi đi mà?” Bì Bì nhõng nhẽo. Chiêu này cô học từ Vệ Thanh Đàn. Trông Vệ Thanh Đàn cao to, giọng nói thì oang oang như chuông đồng, nhưng khi giở chiêu nhõng nhẽo thì có thể làm người ta chết ngay lập tức.
Người nọ trầm ngâm giây lát rồi đáp: “Vậy thì bảy giờ ba mươi tối nay cô đến đây, tôi sẽ nói cho cô biết anh ta ở đâu, cô tự nghĩ cách giới thiệu với anh ta. Nhưng nhất quyết không được nói cô là phóng viên, những lời tôi đã nói tuyệt đối không phải nói chơi.”
“Tốt quá, cám ơn anh nha.”
Buông điện thoại xuống, Bì Bì nhanh chóng hoàn thành công việc đang chất đống. Tan làm, cô đến cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua một thùng cháo Bát Bảo[2], sau đó vác nó chạy hổn hển qua mấy lượt tàu địa ngầm, ngồi phà, xe buýt để đến phòng trọ của Đào Gia Lân. Trước ánh mắt kinh ngạc của toàn thể nam sinh, như một người đưa hàng, Bì Bì bỏ thùng cháo Bát Bảo trên vai xuống, lôi sách ra bỏ lên bàn, lau mồ hôi. Nhìn thấy gương mặt lúng túng của Gia Lân, cô cười rạng rỡ nói:
(2)  Cháo Bát Bảo: Hay còn gọi là cháo Tịch Bát là một loại cháo được chế biến từ nhiều loại nguyên liệu khô, truyền thuyết dân gian đến từ Thiên Trúc, nói: Dùng hồ đào, hạt thông, nhũ đàm, hồng, hạt dẻ làm cháo, gọi là cháo Tịch Bát. Thường được ăn trong lễ Tịch Bát – ngày mùng tám tháng chạp là ngày lễ cúng bái thần linh và tổ tiên, cầu được mùa và vận may.
“Gia Lân, sách đây này, em có việc phải đi ngay.”
“Ăn rồi đi, có chuyện gì mà gấp như vậy?”
“Em có bài phỏng vấn. Chắc là trễ mất thôi, bảy giờ ba mươi phải có mặt ở bảo tàng rồi.” Bì Bì cố ý nói thật to để toàn bộ nam sinh trong phòng đều nghe thấy. Tự cô biết rằng, Gia Lân vừa có gia thế tốt vừa có thành tích học tập xuất sắc, một sinh viên ưu tú như vậy mà lại làm bạn trai của một cô gái học đại học ngoại trú như cô, chắc hẳn là thiệt thòi rất nhiều. Trong mắt mọi người, dù cô có cố gắng như thế nào đi nữa, đại học T Hồ Nam vẫn là đại học T Hồ Nam, không xứng đem ra so sánh với đại học của thành phố C. Nhưng cô đâu biết, các chàng trai còn lại trong kí túc xá chẳng ai quan tâm điều này, họ đang bận chăm chú vào thùng cháo Bát Bảo.
“Cần anh giúp gì không?” Gia Lân hỏi rồi cầm lấy chìa khóa xe đạp, “Anh đưa em ra bến xe buýt.”
“Không cần, không cần đâu, vài ngày nữa em sẽ đến tìm anh.” Bì Bì liên tục xua tay rồi vội vã ra về.
Nhưng Gia Lân vẫn kiên quyết đưa Bì Bì đi đón xe.
Khi hai người đứng đợi xe buýt được gần 10 phút, Gia Lân đột nhiên hỏi: “Bì Bì, sao lần nào em tới cũng về nhanh như vậy?”
“À…”
Bì Bì im lặng.
Lần này có lẽ là lần thứ N cô viện cớ rời khỏi đại học thành phố C. Nói chung, mỗi lần đến cổng trường, trông thấy hàng chữ khắc trên quả cầu đá lớn: “Đoàn kết, tiến thủ, nghiêm túc, thực tế”, thì cô luôn có cảm giác sợ hãi. Nó như muốn nói đây không phải là nơi mà cô nên đến, nơi đây không chào đón cô. Hơn nữa, những người quen Gia Lân luôn hỏi cô là ai, thế nào cũng sẽ có phần giải thích, cô không phải sinh viên của đại học C, cô học đại học T, rồi sau đó luôn phải cố gắng để không nhắc đến đại học T. Chỉ là một đại học tầm thường, nói ra lại thấy tự sỉ nhục bản thân.
Bì Bì thấy số mình đúng là thảm. Cô tốt nghiệp ở trường Nhất trung thành phố C – trường trọng điểm hàng đầu của tỉnh, nhưng cô không có gì để có thể kiêu ngạo vì thành tích lúc đó của cô rất kém. Đến khi học tại đại học T, thành tích thì đã tốt hơn, nhưng cũng chẳng thể kiêu ngạo, vì đại học T quá kém. Tốt nghiệp rồi đến làm việc ở tòa soạn Báo Chiều thành phố C – là ước ao của nhiều người, nhưng lòng kiêu ngạo vẫn chưa ngóc đầu lên được, bởi cô không phải là phóng viên, cô chỉ là một nhân viên hành chính.
Cô chưa bao giờ được làm chính quy, chính quy có cảm giác như thế nào? Cô chưa bao giờ được nếm trải.
Gia Lân sẽ không bao giờ hiểu những oán niệm này.
Tựa như cuộc sống của cô và Gia Lân, bắt đầu giống nhau, nhưng dần dần đã trở nên quá khác biệt.
Từ lúc học chung nhà trẻ cho đến khi vào sơ trung, cô và Gia Lân đều ở cùng một khu. Hai nhà đối diện nhau, diện tích hai căn hộ như nhau. Cha của Bì Bì là công nhân ưu tú chăm chỉ, mẹ Bì Bì là giáo viên mầm non. Còn cha Gia Lân là nhân viên kỹ thuật, mẹ Gia Lân là nhân viên tài vụ.
Về sau, cha mẹ của Gia Lân nhờ có bằng đại học nên dần dần được thăng chức. Cha Gia Lân lên làm quản đốc, mẹ làm ở Cục Kiểm tra, chưa tới vài năm đã được đề bạt làm trưởng phòng. Họ chuyển đến khu dành cho “cán bộ”, cách nhà Bì Bì một con phố. Diện tích căn nhà lớn gấp bốn lần so với nhà cô. Trong lúc gia đình cô dùng nhà cầu ngồi xổm, tắm vòi hoa sen thì nhà người ta đã dùng xí bệt và bồn tắm rồi. Khi mà Bì Bì ngủ chung với bà ngoại trên một cái giường cũ nát, Gia Lân đã có phòng riêng, ngủ nệm cao su, ga giường và vỏ chăn mỗi tuần đổi hai lần. Vài năm sau nữa, cha Gia Lân được điều lên sở làm cục trưởng, còn cha Bì Bì lại nghỉ việc, mỗi ngày dậy lúc bốn rưỡi sáng, vác một cái túi lớn, đi bộ ra phố, chọn vị trí đẹp để bày bán tạp chí và sách lậu trên vỉa hè. Tạp chí bán cũng không dám mang về cho Bì Bì xem.
Dù vậy tình cảm hai nhà vẫn rất tốt. Những ngày lễ tết, nhà họ Đào đều cho Gia Lân tới nhà “Chú Quan” chúc tết, biếu đồ tết. Nhà họ Quan cũng bảo Bì Bì mang một giỏ thịt viên lớn, thịt bò kho cùng tương đậu đến nhà họ Đào. Cả nhà Gia Lân đều thích ăn tương đậu do bà ngoại Bì Bì làm, năm nào cũng ăn mà mãi vẫn không chán. Có năm cha Gia Lân phải đi khảo sát ở Nga, bên đó ngoài cá hộp và khoai tây thì chẳng có gì ăn được, nên ông đến năn nỉ bà ngoại Bì Bì làm cho một lọ tương đậu để mang đi. Vì vậy mà bà ngoại Bì Bì quyết định dùng tương đậu để mở đường, muốn cô làm con dâu nhà họ Đào. Ngày tốt nghiệp Nhất trung, bà ngoại cứ nói đi nói lại: “Gia Lân rất tốt, tính tình được, lại lễ phép, đối xử ôn hòa với con gái. Nếu cháu mà được làm vợ của nó, sau này phúc hưởng không hết đâu!”
Bì Bì đương nhiên rất thích Gia Lân. Mười mấy năm qua, cô với Gia Lân chỉ to tiếng vài lần, nhưng chưa lần nào đủ để gọi là tranh cãi. Giữa hai người, không có những thăng trầm, không có nước mắt, không có chia ly, không có đợi chờ, không có si mê, cũng không có những cảm xúc mãnh liệt – tất cả chỉ là nhàn nhạt.
Bì Bì nghĩ cô đã bắt đầu thích Gia Lân từ hồi cô mới ba tuổi, hồi mà hai người còn cùng nhau trộm bánh quy, chơi trò vợ chồng. Đến năm mười tuổi, hai người thậm chí còn bàn luận việc sau này sẽ sinh mấy đứa con. Lúc xem xong “Xạ điêu” cả hai đều nhất trí rằng, chết chìm trong nước là cái chết đẹp nhất. Gia Lân đã hứa với Bì Bì, tuy cậu hay nghịch ngợm bị mẹ đánh, nhưng cậu sẽ không bao giờ làm đau Bì Bì và con dù chỉ là cái móng tay.
Lúc bốn tuổi, lần đầu tiên Gia Lân làm Bì Bì khóc.
Tết năm đó, Gia Lân được rất nhiều tiền mừng tuổi, đem đến khoe với Bì Bì. Bì Bì thì lại không được đồng nào, thế là cô liền khóc. Để dỗ dành cô, Gia Lân đã đưa hết tiền mừng tuổi của mình cho cô, còn hứa là từ đấy trở đi, năm nào cũng sẽ đưa hết tiền mừng tuổi cho cô.
Nói lời giữ lời, Bì Bì đã hai mươi mốt tuổi mà vẫn được giữ tiền mừng tuổi của Gia Lân. Bì Bì không muốn nhận, Gia Lân sẽ không vui, nói cô phải giữ lấy, vì đó là truyền thống.
———–
Bì Bì rất ghét các kỳ thi. Đặc biệt là kỳ thi đại học.
Bởi vì kì thi đó đã chia đôi họ.
Gia Lân đã đỗ vào ngành thương mại quốc tế của đại học C với thành tích tốt nhất.
Còn Bì Bì vốn luôn nghĩ mình sẽ trượt đại học, nhưng cũng thi được điểm số cao hơn sự dự tính, đủ để vào ba ngành chính quy. Thế nhưng năm đó số người thi quá đông, cạnh tranh kịch liệt, nhiều người đi tuyến trên, tuy rằng đủ điểm song đỗ hay không là còn nhờ vào quan hệ. Nếu nói theo kiểu địa phương thì chính là cần tìm người để “gửi thư tay[4] ”.
(4)   Gửi thư tay: ví với lợi dụng chức quyền hoặc mối quan hệ cá nhân viết thư ngắn nhờ quan tâm giúp đỡ
Từ lúc sinh ra, đó là mùa hè lo lắng nhất của Bì Bì.
Để có thể “gửi thư tay”, cha mẹ cô đã tận dụng hết các mối quan hệ, bạn bè của thân thích, tam cô lục bà[5] , thất gia bát cửu[6] đều tìm đến. Cả nhà bất chấp tất cả đi mua quà cáp hết tặng người này đến biếu người khác. Song chỉ là chút ít hoa quả, thuốc lá, trà rượu, chẳng có gì quý giá nên người ta không coi trọng, chỉ gật đầu chứ không bảo đảm điều gì. Qua một mùa hè bận rộn, cha và mẹ đều đen và gầy đi, còn giấy báo thì chẳng thấy đâu. Bì Bì vẫn bị loại ra khỏi ba ngành, phải vào trường nghề. Sớm biết kết quả sẽ như thế, sao phải vất vả chư? Điểm của Bì Bì cao hơn mức điểm vào trường nghề rất nhiều, nhưng cha Bì Bì sống chết cũng không đồng ý cho Bì Bì học ngành báo chí, bắt cô phải học ngành nào thực dụng một tí, vì vậy Bì Bì phải học đại học T ở Hồ Nam.
(5)  Tam cô lục bà: ni cô, đạo cô, quái cô, bà buôn người, bà mai, tú bà, sư bà, dược bà, bà mụ. Chỉ những người làm nhiều nghề nghiệp khác nhau, có nghĩa xấu.
(6)  Thất gia bát cửu: gia và cửu ở đây chỉ bố chồng, nhà chồng, xui gia.
Đại học T và đại học C, một trường là “gà rừng”, một trường là trường trọng điểm nổi tiếng cả nước, một trường ở phía bắc, một trường ở phía nam, qua lại bằng xe phải mất hai tiếng rưỡi. Tối hôm biết tin trúng tuyển, Bì Bì buồn cả đêm, vì biết cô và Gia Lân sẽ không còn gặp mặt mỗi ngày như trước kia nữa.
Ngày khai giảng, Bì Bì chào tạm biệt mọi người, xách hành lý buồn bã đi đến phòng trọ. Đang đi thì trước mặt xuất hiện một bóng người. Bờ vai của cô nhẹ hẳn đi, có người đã xách hành lí giúp cô.
Ngẩng đầu lên, là Gia Lân.
Bì Bì ngây dại.
Đó là một mùa thu nóng nực, ve kêu xôn xao trên cây ngô đồng. Cái nóng như cơn sóng lan tỏa khắp trong không khí. Gia Lân đứng đó, ngược sáng, ngay trước mắt cô, một tay đút túi quần, một tay xách hai túi hành lý. Chính vóc dáng cao gầy đó đã mang đến cho cô chút mát mẻ ngắn ngủi.
Hồi lâu không nói gì, mãi sau Gia Lân mới “này” gọi cô một tiếng, nói: “Bì Bì, câu chuyện lần trước, cậu vẫn chưa kể xong.”
Khoảnh khắc ấy, Gia Lân thật sự rất rất đẹp trai.

 End chương 2

Advertisements

Tagged: , ,

One thought on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 2 – Phần 2

  1. Pea 01/10/2013 lúc 06:23 Reply

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s