Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 3 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: Hoa Tiên

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 3

Vụng về gặp lại

Phần 2

Anh ta thản nhiên nhìn cô rồi dịu dàng nói: “Bì Bì, tối nay cô có muốn theo tôi tắm trăng không?”

Giọng nói đầy vẻ mê hoặc, đồng thời bàn tay anh ta không biết từ bao giờ đã khoát lên lưng cô.

Đẩy nhẹ, Bì Bì lập tức rơi xuống dưới.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ───────

Beautiful-wintry-landscape-with-night-sky-snow-covered-nature-and-light-moon1

Nôn lên sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng là một chuyện rất đáng xấu hổ.
Bì Bì đành phải chạy vào nhà vệ sinh mà nôn đến tối tăm mày mặt. Đến khi nôn xong, hai chân mềm nhũn, đứng lên cũng đứng không nổi nữa. Cô đành ngồi nghỉ tạm một lúc mới dựa vào tường đi ra ngoài, phát hiện Hạ Lan Tĩnh Đình đang đứng chờ cô trước cửa.
Thấy cô lảo đảo ngã xuống, anh đưa tay đỡ lấy, nâng cô dậy: “Cô có thể đi tiếp không? Tôi đưa cô đi bệnh viện nhé.”
“Tôi…. tôi đang chảy máu sao?” Đầu cô vẫn đang cúi, rất đau, máu mũi rơi từng giọt xuống sàn.
Anh ta ôm ngang eo cô, dìu cô băng qua một hành lang dài, đi đến một cánh cửa có gắn chuông báo hiệu, định theo lối cầu thang thoát hiểm để xuống lầu.
Bì Bì ngửa đầu nhìn lên, thấy ngoài cửa cầu thang có treo một biển quảng cáo. Ánh đèn rất chói mắt phản chiếu lên trên tấm kính dày.
Trên đó có viết:
“Lao động tiên tiến của năm – Viện bảo tàng thành C.”
Cô nhìn thấy tên Hạ Lan Tĩnh Đình.
Trong đầu Bì Bì lập tức nảy ra một một số từ chủ đề cho mục tin vắn, nào là: thích giúp đỡ người khác, tăng ca tăng giờ, cúc cung tận tụy, vừa hồng vừa chuyên [1]….
[1]  Vừa hồng vừa chuyên: vừa giỏi về chuyên môn, vừa đẹp về tâm hồn.
Nhìn cách ăn mặc rất đơn giản của anh ta, cô đang định dùng thêm câu “cần kiệm liêm chính” nữa, nhưng chưa kịp nói đã bị Hạ Lan Tĩnh Đình dìu ra bãi đậu xe, mở cửa sau một chiếc ô tô rồi nhét cô vào đó. Bốn chữ “cần kiệm liêm chính” ngay lập tức biến mất khỏi tâm trí cô.
Chiếc ô tô lặng lẽ lướt trong đêm.
Bì Bì nằm ở ghế sau được một lúc thì cảm thấy đỡ hơn nhiều, bèn ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa xe, bỗng giật mình kinh ngạc hỏi: “Anh không đến bệnh viện ư?”
Xe đang chạy trên con đường đi ra ngoại thành.
“Không.” Hạ Lan Tĩnh Đình trả lời một cách thản nhiên.
“Thế anh đang đi đâu?”
“Về nhà tôi.”
“Nhà anh? Tại sao phải về nhà anh?”
“Không phải cô muốn phỏng vấn tôi sao?”
“Tôi….tôi…” Bì Bì cãi bướng, “Tôi nói muốn phỏng vấn anh lúc nào?”
“Nói dối là một kỹ năng đòi hỏi người nói phải luyện tập thường xuyên.”
Nếu những ai đã từng đọc “sổ tay đề phòng sắc lang” thì đều biết: nhà của một người đàn ông xa lạ là nơi tuyệt đối không thể đến được. Nhưng xét thấy, bản thân mình viết báo cáo tư tưởng hơn ba năm mà vẫn chưa được kết nạp vào Đảng, Bì Bì cho rằng: “đàn ông xa lạ” và “lao động tiên tiến” có bản chất hoàn toàn khác nhau.
Một lúc sau, Bì Bì chợt hỏi: “Mắt anh không nhìn thấy, làm sao anh lái xe được?”
“Tôi nói mắt tôi không nhìn thấy lúc nào?”
“Lúc sáng.”
“Lúc sáng? Buổi sáng tôi vẫn chưa gặp cô.”
“Hạ Lan tiên sinh, mặc dù anh được đào tạo và luyện tập rất tốt, nhưng nói dối vẫn chính là nói dối.”
Anh ta hừ nhẹ một tiếng, vô thanh vô tức nở nụ cười, “Đúng vậy, tôi mắc bệnh mù ban ngày nên ban ngày không nhìn thấy, ban đêm mới thấy được.”
Ồ —- Trong lòng Bì Bì hơi có phần kinh ngạc. Cô nghĩ, nếu một người không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì vào ban ngày sẽ cảm thấy khổ sở, bức bối và khó chịu bao nhiêu. Thế nhưng cô chẳng hề nghe được tí cô đơn, vắng vẻ nào từ trong lời nói của Hạ Lan Tĩnh Đình, cứ như anh ta trời sinh đã vậy nên không có gì phải nuối tiếc.
“Bệnh mù ban ngày ư? Trong Y học cũng có loại bệnh này sao?”
“Chính là chứng đảo ngược của bệnh quáng gà.”
“Ồ—”
“Cô cảm thấy tốt hơn chưa?” Anh lại hỏi.
“Chưa.”
Cô nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Tuyết đã ngừng rơi từ lâu. Đêm thăm thẳm, cả bầu trời là màu tím sẫm tối tăm. Một vầng trăng tinh khiết, sáng trong, treo giữa không trung hệt như một lát chanh đang trôi lơ lửng trong ly trà đá. Xa xa, những dãy núi thấp thoáng sau màn sương trắng lượn lờ, những nhánh cây đọng đầy tuyết phát sáng lấp lánh tựa như những nhánh san hô. Chiếc ô tô đang lao về phía vùng núi ngoại thành với tốc độ phi thường, như đang lướt đi trong không khí. Quan Bì Bì rất quen thuộc nơi này, giống như đây là cơ thể thứ hai của mình vậy. Vùng nội thành được chính quyền lấp đầy bằng những nhà hàng, quán bar, vũ trường, nhà hát, sân vận động, và nhiều câu lạc bộ vui chơi giải trí khác, bởi đó là tham vọng của một khu trung tâm. Nhưng băng qua hơn mười cây cầu vượt, đi đến vùng ngoại thành, nơi có ít ánh đèn và ít xe cộ hơn, mọi thứ lập tức trở nên yên tĩnh lại. Ở nơi này, có ma túy, có đánh nhau, có cướp bóc, có đủ loại tội ác, đủ loại tệ nạn, đủ hình thức bán buôn, nhồi nhét toàn những thứ kinh khủng.
Mới đầu, xe họ băng qua một cánh đồng hoang vu, rồi từ từ đi vào một con đường núi gập ghềnh bất định. Bóng cây in trên đường thành những mảng lớn, giống hệt những con quái vật đang nhào đến muốn nuốt chửng con người.
Bì Bì biết Hạ Lan Tĩnh Đình đang đưa cô đi về phía khu dân cư đắt đỏ nhất thành phố: Lục Thủy sơn trang. Đó là một tiểu khu thuộc vùng ngoại ô gần nội thành nhất – với nhiều tòa biệt thự nằm rải rác phía nam dưới chân một ngọn núi lớn ấm áp. Trên núi có suối nước nóng, có thông già, có rừng rậm, thác nước; dưới chân núi có tàu điện ngầm, có các quán cà phê, vườn thực vật và cả sân golf. Cái gọi là nơi giao thời giữa thiên nhiên và con người, cái gọi là thành thị phồn hoa ẩn mình giữa rừng núi hoang sơ – chính là đây.
Xe leo lên theo con đường vòng quanh núi, Bì Bì cảm thấy đầu hơi choáng. Không lâu sau, xe đột ngột dừng lại. Hạ Lan Tĩnh Đình bước xuống xe đến mở cửa sau. Bì Bì bước ra, chân mới vừa chạm đất, đập vào mắt là một mảng tuyết trắng hỗn độn, trên mặt tuyết chen chúc đầy những bụi cỏ tranh hình xoáy ốc.
Nhà của Hạ Lan Tĩnh Đình lại là một khu Tứ hợp viện cũ, cánh cổng chính sơn đỏ, mái ngói cong vút, chiếc chuông gió đong đưa leng keng, tấm mành trúc cuốn lên một nửa, hé ra mấy tia sáng yếu ớt. Hạ Lan Tĩnh Đình một tay cầm lấy tay Bì Bì, một tay lấy chìa khóa mở ổ khóa bằng đồng cổ xưa trên cửa.
“Két -”, Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, dẫn vào một cái sân trong vắng lặng. Ở giữa sân có một hòn giả sơn, hai bên sân trồng hoa mai, hơn một nửa đã vùi thân trong tuyết. Bì Bì ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời được giới hạn bởi một hình tứ giác, trên mái ngói có một lớp cỏ khô bao phủ, phiêu diêu trong gió – trông tiêu điều vắng vẻ không thể nào kể xiết.
Bì Bì nhìn quanh bốn phía, cứ ngỡ mình đến sai chỗ. Đến khi vào phòng khách mới dám khẳng định không bị nhầm nơi.
Cách bày biện trong phòng đã đủ để chứng minh thân phận người sưu tầm đồ cổ của Hạ Lan Tĩnh Đình.
Nội thất trang trí theo lối cổ điển, bốn góc bọc đồng. Trên chiếc bàn gỗ tử đàn có bày một bình hoa men ngọc. Trên tường treo một bức tranh chữ, tuy không rõ bút tích của ai nhưng nhìn nó nhuốm đầy phong cách cổ. Sàn nhà bằng gỗ sồi, rất sạch sẽ, nước sơn sáng bóng. Chỉ có bộ ghế sô pha màu đỏ tựa bên cửa sổ là thứ duy nhất không phù hợp với phong cách của toàn bộ căn phòng này, có vẻ như mới được mua về từ trung tâm mua sắm.
Bì Bì ngồi xuống ghế sô pha, phát hiện ra trong tay Hạ Lan Tĩnh Đình chẳng biết từ bao giờ đã có thêm một trái táo. Anh ta thong dong ngồi xuống ghế, cách một cái bàn trà nhỏ bằng gỗ hoa lê, đối diện Bì Bì, dùng một con dao gọt trái cây nạm ngọc bích nhẹ nhàng gọt.
Động tác vô cùng thanh lịch nhã nhặn.
Đang gọt, tay Hạ Lan Tĩnh Đình đột ngột run lên, ngón tay bị dao cắt một vệt nhỏ. Máu lập tức ứa ra, để lại trên quả táo một vết đỏ tươi.
Anh ta dường như chẳng thấy đau, vẫn tiếp tục gọt, cử chỉ đầy vẻ tao nhã. Bì Bì chăm chú đánh giá khuôn mặt anh, cô chợt nhận ra đó là một khuôn mặt rất quyến rũ, chỉ tiếc là anh ta mang kính đen, vô tình làm tăng thêm nét lạnh lùng, nhìn vừa giống vệ sĩ tổng thống lại vừa giống sát thủ xã hội đen.
Vết máu càng thấm càng đậm, dần dần hóa ra màu đồng thiết loang lổ.
“Tay anh bị chảy máu rồi.” Bì Bì nói.
“Ừ.”
Anh ta nhìn nhìn quả táo mà chẳng mấy quan tâm, dùng con dao dấy máu cắt quả táo thành bốn miếng.
Anh đưa cho cô một miếng, vô tình lại chính là miếng táo có dính máu.
Có thể anh ta không biết, Bì Bì cũng không muốn bắt bẻ, chỉ cười cười rồi ăn miếng táo đó.
Cô nhận ra, mặc dù Hạ Lan Tĩnh Đình cúi đầu nhưng vẫn luôn chú ý quan sát cô.
“Thế… Hạ Lan tiên sinh, ngài là một Đảng viên ưu tú.” Bì Bì nói.
“Đừng khách sáo quá, gọi Hạ Lan Tĩnh Đình là được rồi.” Anh ta nhẹ nhàng sửa lại.
“Hạ Lan….. Tĩnh Đình, bây giờ, liệu tôi có thể bắt đầu phỏng vấn được chưa?”
“Đợi tí.”
Anh ta đi vào phòng bếp, bưng ra một cái đĩa và một bộ dao nĩa kiểu Tây Âu, mạ bạc, sáng loáng.
Bì Bì ngẩn người ra, hỏi: “Hạ Lan tiên sinh, anh chưa ăn cơm à?”
Bây giờ đã là chín giờ tối rồi.
“Chưa.”Anh đáp.
“Tối nay anh tính ăn gì?”
Hạ Lan Tĩnh Đình nghĩ nghĩ, bất chợt buông nĩa, nói: “Tôi có thể đưa cô đi tham quan một nơi trước được không?”
“Được chứ, nếu như anh không ngại, tôi còn định đi tham quan phòng ngủ của anh nữa đó! Tôi muốn biết phòng ngủ của người sưu tầm đồ cổ nổi tiếng thì trông sẽ như thế nào!” Bì Bì cười tít mắt nói.
“Hiện giờ cô thấy đã tốt hơn nhiều chưa? Còn buồn nôn nữa không?” Hạ Lan Tĩnh Đình hỏi.
“Cực kỳ tốt, có thể bắt đầu được rồi.”
“Đi theo tôi.”
Anh dẫn cô băng qua một hành lang trong viện đi ra cửa sau.
Thực ra Tứ hợp viện của Hạ Lan Tĩnh Đình nằm ở nơi cao nhất của ngọn núi này, cách đỉnh núi chỉ vài chục bước. Tường viện chạy ven theo sườn núi, hay nói khác hơn là vây lấy một vùng khá rộng của chóp núi vào trong.
Trên đỉnh núi có một cái đình nhỏ hình bát giác, cạnh đó có một bãi đá rất lớn có lan can bằng đá cẩm thạch bao quanh.
Đến gần bãi đá, Hạ Lan Tĩnh Đình đột nhiên hỏi: “Cô thích nơi này chứ?”
“Cũng được, nhưng mà có vẻ hơi âm u.” Bì Bì bị gió núi thổi vào người, lạnh rùng mình. Tự dưng, cô linh cảm thấy có mùi nguy hiểm, không dằn được quay sang nhìn nhìn Hạ Lan Tĩnh Đình, chân không kiểm soát được vô tình run rẩy.
Ngay sau đó, cô phát hiện giữa bãi đá có một cái miệng giếng.
Đứng bên thành giếng nhìn xuống, thấy đáy giếng không có nước và cũng không quá sâu. Thành giếng bằng đá cẩm thạch bóng loáng, phần miệng bên trên trông nhỏ nhưng khoảng không gian bên dưới lại rất rộng. Ánh trăng lành lạnh, trong trẻo chiếu thẳng vào khiến đáy giếng sáng bừng lên.
Dưới đó không có gì ngoài một chiếc sập nhỏ, dài.
Trên người Hạ Lan Tĩnh Đình ở bên cạnh vẫn tỏa ra mùi dương xỉ của rừng già.
Anh ta thản nhiên nhìn cô rồi dịu dàng nói: “Bì Bì, tối nay cô có muốn theo tôi tắm trăng không?”
Giọng nói đầy vẻ mê hoặc, đồng thời bàn tay anh ta không biết từ bao giờ đã khoác lên lưng cô.
Đẩy nhẹ một cái, Bì Bì lập tức rơi xuống dưới.

End chương 3

Tagged: , ,

18 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 3 – Phần 2

  1. Pea 03/10/2013 lúc 20:30 Reply

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

  2. Pea 06/10/2013 lúc 02:22 Reply

    Chủ nhà, post cái gì đi cho mình reblog, buồn tay quá!

    • candy 06/10/2013 lúc 03:16 Reply

      Tối cơ, ^^ :”>

    • candy 06/10/2013 lúc 16:59 Reply

      Chương mới đã ra lò =)))

      • Pea 06/10/2013 lúc 17:01 Reply

        :)) Khuya nhỉ, nóng hổi luôn.

        • candy 06/10/2013 lúc 17:06 Reply

          ♥ ^^ ♥ :XXXXXX

          • Pea 06/10/2013 lúc 17:08

            À, truyện Kết hôn có 1 lỗi chính tả chung cho tất cả các chương đấy, chủ nhà tự tìm đi nhé haha.

          • candy 06/10/2013 lúc 17:10

            Có vẻ thách đố quá nhỉ, hị, nàng k bật mí được tí tị ti gợi ý nào sao ^^

          • Pea 06/10/2013 lúc 17:10

            Bật mí là lỗi đó TO lắm😀

          • candy 06/10/2013 lúc 17:12

            😦 *tim rung rinh* *mắt đung đưa* >:< giờ k có thời gian đọc lại hết được, hic hic, để chủ nhật thôi. T_T, ôi nàng làm ta thấp thỏm.

          • Pea 06/10/2013 lúc 17:13

            Bật mí nữa là “nhìn vào là thấy, ko cần đọc lại”😀

          • candy 06/10/2013 lúc 17:14

            🙂, để dòm lại xem

          • Pea 06/10/2013 lúc 17:16

            Next hint: Dòm từ đầu nhé!😀

          • candy 06/10/2013 lúc 17:17

            Thiếu dấu *nặng* à, >”<, thấy mỗi cái nớ thôi Pea ơi!

          • Pea 06/10/2013 lúc 17:18

            Nó đó! Mình reblog nên thấy cái đó á! :))

          • candy 06/10/2013 lúc 17:20

            ^^, ời, cám ơn PEa nhé, Phù ..ù ..ù,😀

  3. Tâm Tít Tắp 08/10/2013 lúc 09:30 Reply

    em cũng có lời muốn nói
    là “cúi” đầu, “cúi” người chứ không phải “cuối”
    chị toàn sai lỗi này nè.

    • candy 08/10/2013 lúc 11:03 Reply

      >”<, tự mù chính tả, :))), sửa oài, hí hí

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s