Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 5 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: Tâm Tít Tắp

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 5

Tôi chỉ ăn hoa tươi

Phần 2

Hạ Lan Tĩnh Đình ngẩng đầu nhìn cô, nói: “Tôi ăn hoa.”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Hổ ngọc nằm lặng lẽ trên chiếc bàn gỗ có phủ vải nhung, chỉ lớn tương đương bằng lòng bàn tay. Phần đầu ngọc đã bị ăn mòn.
Hạ Lan Tĩnh Đình đeo bao tay bằng vải mềm, cầm Hổ ngọc lên trên tay để ước lượng, sau đó đặt nó xuống, cầm kính lúp và đèn tụ quang lên cẩn thận quan sát những đường vân và màu sắc trên bề mặt ngọc.
“Đây là đồ giả sao?” Bì Bì đứng bên cạnh ghé đầu vào nhìn, chỉ vào hai cái lỗ tròn trên lưng hổ nói: “Thợ thủ công thời chiến quốc đã có thể dùi được cái lỗ tròn như vậy rồi ư? Trông nó cứ như là được khoan bằng máy ấy.”
“Thời kì Lương Chử[7] đã có lỗ tròn như thế này rồi.”
[7] Lương Chử là tên một trấn ở ngoại ô Tây Bắc Hàng Châu. Là vùng đất được xem là cái nôi “văn hóa Lương Chử” – một nền văn minh rực rỡ của Trung Hoa. Văn hóa Lương Chử tồn tại cách đây 5300 – 4300 năm.
“Thời kì Lương Chử là trước hay sau thời kì Chiến quốc?”
“Có niên đại cách đây năm nghìn năm.”
“…Vậy rốt cuộc là trước hay sau?”
Người nào đó chỉ biết thở dài: “Trước.”
Phía sau cô có hai người bảo vệ cao to, vạm vỡ đang đứng, mặt nhìn thẳng về trước, không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Hạ Lan Tĩnh Đình bật nút sáng nhất trên chiếc đèn pin, dùng một cái thước mềm để đo độ dài và khoảng cách của các hoa văn.
Một lúc lâu mà anh ta không nói thêm gì nữa, Bì Bì bèn lên tiếng: “Ở đây không sáng lắm, anh đâu cần phải đeo kính râm như thế chứ? Nếu sợ mất kính thì để tôi cầm hộ cho.”
“Làm phiền cô cứ xem tôi như người mù là được rồi.”
“Hôm qua lúc ở trong bảo tàng, anh đâu có đeo kính đâu.”
Cũng không đúng, Bì Bì nhớ lại chi tiết tối hôm đó. Lúc ấy, Hạ Lan Tĩnh Đình vừa nghe thấy tiếng động của cô nên mới vội đeo kính vào. Trong lúc giật mình, cô dường như chợt nhận ra được điều gì đó, “Chẳng lẽ anh chỉ đeo kính khi ở gần tôi?”
“Đúng, điều đó cho thấy cô thật đặc biệt, đúng không?”
Bì Bì nín lặng.
Qua thêm nửa tiếng nữa, Bì Bì mất kiên nhẫn, thúc giục: “Anh xem xong chưa?”
“Chưa xong.”
“Còn phải xem bao lâu nữa?”
“Một lúc nữa thôi.”
“Tôi đói rồi.”
“Bên ngoài có cửa hàng ăn đó.”
“Tôi không có đủ tiền.” Vì vội vã đuổi kịp xe bus, Bì Bì đành phải đón xe khách chất lượng cao siêu tốc hành, lại có điều hòa nữa. Sau khi trả tiền vé xe thì trong người chẳng còn thừa lại được bao nhiêu, mà cô còn phải mua vé xe về nữa.
Hạ Lan Tĩnh Đình đứng lên, lên tiếng chào hai người bảo vệ, đem Hổ ngọc đặt về chỗ cũ.
Trước viện bảo tàng là một con phố sầm uất.
Hạ Lan Tĩnh Đình hỏi: “Cô muốn ăn gì?”
“…Mì sợi.”
“Nếu có tiền cô muốn ăn gì?”
“Canh cá thái lát.”
Anh đưa cô đến một quán ăn đồ cay Tứ Xuyên.
Hai người ngồi vào chỗ của mình, Bì Bì lật lật menu, càng lật càng hoảng: “Món cay Tứ  Xuyên sao đắt thế?”
Hạ Lan Tĩnh Đình nhìn cô: “Là tôi mời.”
Bì Bì chọn hai món, canh cá thái lát và nấm xào bắp cải, “Canh cá nhiều lắm, hai người ăn mới hết.”
Hạ Lan Tĩnh Đình không lên tiếng, đợi nhân viên phục vụ cầm menu bước đi, anh mới nói: “Tôi không ăn gì cả, một mình cô ăn đi.”
Một người ăn sao? Phải chăng không có món anh ta thích?
Bì Bì có chút ngượng ngùng, vội vàng nói: “Sao lại không ăn? Anh không đói bụng à?”
“Không đói.” Hạ Lan Tĩnh Đình thản nhiên nói.
“Vậy anh… Bình thường anh ăn gì vào bữa tối? Tự nấu sao?”
“Thứ tôi ăn, cô sẽ không thích ăn.”
Bì Bì cười: “Không đâu. Tôi là động vật ăn tạp mà, cái gì cũng ăn cả. Nói nghe thử xem, anh thích ăn gì?”
“Tôi thích ăn hoa.”
“Hoa?” Bì Bì nghe không rõ: “Hoa súp lơ xanh? Súp lơ trắng? Hoa mộc nhĩ? Hoa tiêu?”
Hạ Lan Tĩnh Đình lắc đầu.
Ánh mắt Bì Bì rơi vào bình hoa được đặt chính giữa bàn. Bình hoa có hai bông cẩm chướng.
“Ý anh là… Hoa tươi?”
“Ừ.”
Cô chỉ chỉ bình hoa: “Loại này? Hoa cẩm chướng?”
“Hoa hồng.”
“Đó là hoa cẩm chướng.”
“Tôi gọi nó là hoa hồng.”
“Đương nhiên là… Nó có màu đỏ.”
Bì Bì cảm thấy cuộc nói chuyện lúc này bắt đầu có những tin tức giá trị. Vì vậy mà cô đuổi sát không buông: “Ok, anh ăn hoa, hoa tươi. Ăn như thế nào? Phơi khô rồi pha trà? Làm thành mứt hoa quả? Sao đường hay là luộc với nước?”
“Ăn sống.”
Bì Bì ngắt một bông cẩm chướng xuống, đưa cho anh ta: “Anh ăn cho tôi xem, được không?”
Hạ Lan Tĩnh Đình không nhận: “Không ăn.”
“Đây là hoa mà, vì sao anh lại không ăn?”
“Nó có sử dụng phân bón hóa học.”
“… Anh chỉ ăn thực phẩm xanh?”
“Ừ.”
Bì Bì nghĩ ngợi một chút lại hỏi: “Vậy một ngày anh cần ăn bao nhiêu bông hoa? Tính theo bông hay tính theo cân?”
“Không có đếm.”
“Anh mua hoa ở chỗ nào? Cửa hàng bán hoa sao?”
“Tự tôi trồng, Tôi có một vườn hoa rất lớn.”
“Lỡ như…chẳng may mất mùa, không đủ ăn thì sao?”
“Vậy thì chịu đói.”
Bì Bì đánh giá vóc người của anh ta, hồi sau mới thở dài: “Không đủ chất dinh dưỡng thế… Bảo sao anh chẳng gầy như vậy.”
Canh cá thái lát được mang lên, cô đành phải ăn một mình. Hạ Lan Tĩnh Đình ngồi đó, lẳng lặng nhìn cô ăn.
Cô rất đói, nên ăn liên tiếp hai bát cơm, chẳng quan tâm đến việc nói chuyện.
Lúc ăn xong, Hạ Lan Tĩnh Đình chọn cho cô món súp rau chân vịt: “Húp chút nước đi, cô ăn quá nhanh, có bị nghẹn không?”
Bì Bì lau miệng, lấy một miếng ngọc nhỏ trong túi ra đưa cho anh: “Đây là miếng ngọc tôi mới mua, anh xem thử xem.”
Buổi sáng lúc ra trạm xe điện, cô mua một miếng ngọc bán ở một sạp hàng ven đường, nó có màu xanh biếc, có vẻ chất lượng không tồi, chỉ 20 đồng thôi.
Hạ Lan Tĩnh Đình nhìn thoáng qua, cười khẽ, tiện tay ném luôn vào thùng rác.
“Này, đó là ngọc của tôi, sao lại ném đi!”
“Phế phẩm.”
Bì Bì giành lấy thùng rác, đang định tìm thì một vị khách bàn bên cạnh đã khạc vào thùng rác một bãi đờm.
Một bàn tay giữ cô lại: “Đừng tìm nữa.”
Hạ Lan Tĩnh Đình nói: “Không thì tôi tặng cho cô một cái khác nhé.”
“Tôi… Vì sao tôi phải nhận đồ của anh?”
“Không phải đồ gì quý giá, có điều, đó là một linh vật.”
Anh lấy ra một chiếc ví da từ trong túi áo bên lồng ngực, trong ví còn có một chiếc túi nhỏ như túi đựng tiền xu. Mở chiếc túi nhỏ đó ra, rồi cứ như đang làm ảo thuật, anh  lấy từ bên trong ra một hạt châu nhỏ cỡ viên đạn, màu đỏ chói. Sau đó dùng một sợi dây mảnh màu đen xỏ qua nó, rồi đeo vào cổ tay trái của cô, tiện nay thắt thành một cái nút.
Bì Bì phát hiện ra động tác buộc dây của anh rất nhanh nhẹn, cũng rất kỳ lạ. Thắt vài vòng đã tạo thành hình dạng của một bông hoa nhỏ.
“Được rồi.” Anh ta dùng một con dao nhỏ cắt đi phần dây còn thừa.
“Hạt châu này được làm từ gì đấy? Không giống ngọc tí nào.” Bì Bì chuyển hạt châu vào trong lòng bàn tay, ngắm nghía. Phát hiện nó rất cứng, cũng rất nặng. Nhưng bề mặt cũng không nhẵn lắm, nhìn kỹ có thể thấy những lỗ hổng và những đường vân li ti.
“Không phải ngọc.”
“Ừ… Là Phật châu à?”
“Cũng gần như thế.”
Bỗng nhiên anh ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, ra vẻ thần bí, nói: “Tôi dạy cô cách nghịch nó nhé.”
Cầm lấy cổ tay cô, Hạ Lan Tĩnh Đình đưa hạt châu đặt vào vị trí mạch đập của cô. Viên ngọc kia nhẹ nhàng nhấp nhô lên xuống.
“Nhìn, nhìn xem, nó biết động đậy kìa!” Bì Bì kêu lên nho nhỏ, “Dường như nó muốn nhảy lên.”
“Nó rất thích nghe tiếng tim cô đập.”
“Ồ… Nó còn nóng lên nữa, tỏa nhiệt này.” Viên ngọc kia đang nóng dần lên theo thời gian.
“Đừng nghịch quá lâu, không thì nhịp tim của cô sẽ đập nhanh theo đấy.”

 End chương 5

Tagged: , , ,

3 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 5 – Phần 2

  1. Pea 16/10/2013 lúc 00:46 Reply

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

  2. Phưong 26/03/2015 lúc 16:27 Reply

    Buổi sáng lúc ra trạm xe điện, cô mua một miếng ngọc bán ở một sạp hàng ven đường, nó có màu xanh biết, có vẻ chất lượng không tồi, chỉ 20 đồng thôi.

    “xanh biếc” nha bạn!
    toilet đúng hơn là tolet

  3. Phưong 26/03/2015 lúc 16:28 Reply

    Hạ Lan Tĩnh Đình nói: “Không thì tôi tặng cho cô một vât khác.”

    một vật khác

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s