Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 8


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: Tâm Tít Tắp

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 8

Những tháng ngày còn đi học

Bì Bì ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt Uông Huyên, cũng cười lại: “Không cần, sẽ có người mời tôi vào. Nếu không, tôi không phải thế gia vọng tộc, sao lại đến chỗ này chứ?”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Tàu điện ngầm vừa chui ra khỏi đường hầm cũng là lúc đi ngang qua trường Nhất trung của thành phố C.
Trời sáng nay thật là u ám. Xa xa, mấy cái ống khói khổng lồ – dấu tích của nền công nghiệp thành phố không hề nhả khói. Nhưng Bì Bì vẫn cảm thấy mùi khói lãng vãng trong gió. Lúc tàu điện ngầm còn trong đường hầm, cô hít phải khí của máy sưởi phả ra mà ho như vừa rít vào một hơi thuốc lá.
Ngày nào tàu cũng chạy ngang qua trường cũ, nhưng bao giờ Bì Bì cũng cố tình chuyển hướng nhìn về phía tháp truyền hình kế bên, hoặc là tòa cao ốc Kim An ở đằng xa. Cô thà ngày nào cũng nhìn mấy bảng poster quảng cáo trên mấy tòa nhà đó chứ không nhìn về trường Nhất trung thành phố C lấy một lần.
Có điều do tối qua cái chân đau hành hạ, đến khuya cô mới ngủ được, lại còn ngủ không ngon, thế nên bây giờ không nhướng nổi mí mắt. Cộng thêm cuộc gặp gỡ với Gia Lân làm dậy lên những hoài niệm xưa cũ trong lòng, cô mới đưa mắt thoáng qua ngôi trường đã bị quên lãng bấy lâu.
Mái ngói của khối hành chính đã được thay mới, dãy phòng học mới cũng đã xây xong. Phía trên sân vận động hào nhoáng hùng vĩ có treo mấy tấm banner tranh và chữ, có bốn chữ đầu thật to là: “Nhiệt liệt hoan nghênh…” Nhắm mắt lại, cô có thể nghe thấy tiếng vọng phát ra từ chiếc loa công suất lớn của trường. Vào năm trung học thứ hai, phòng học của lớp 11 ban 7 của cô nằm ở gần cuối hành lang, bên tay phải. Điền Hân nói, bàn học nơi đó vẫn không có gì thay đổi, trên bàn vẫn còn đường kẻ phân ranh giới. Song mấy bài bài thơ vô nghĩa chép trên bàn thì đã nhiều hơn. Trong đó có một bài do chính cô ấy và Bì Bì sáng tác, câu từ vần điệu khá thú vị và hài hước, bên cạnh có ai đã thêm vào mấy hình vẽ minh họa rất sinh động. Điền Hân lấy điện thoại chụp hình gửi cho Bì Bì xem, cô nhìn mà ôm bụng cười tận mấy ngày.
Khi đó, lớp văn được gọi là lớp “cặn bã”, là nơi tập trung các học sinh yếu kém của trường. Bì Bì cũng nằm trong số đó. Trong kỳ thi vào lớp mười, môn toán của cô không đủ điểm, môn vật lý thì dưới bốn mươi. Chỉ có mỗi môn ngữ văn là khá hơn một chút, thành tích nằm trong top 10. Vì thế mà thầy chủ nhiệm nói, Bì Bì là nhân tài mới của lớp văn, phải vào lớp văn thì thành tích mới tốt được. Ba mẹ Bì Bì không phải là người đọc sách, coi lời của thầy như thánh chỉ, vậy là Bì Bì gia nhập vào lớp 11 ban 7.
Năm học đầu trôi qua, thành tích tốt thì chẳng thấy đâu, nhưng bạn tốt thì cô có thêm ba người. Theo bảng xếp hạng trong lớp, Vương Ngọc Mẫn xếp thứ ba mươi, Đổng Tiểu Thiến xếp ba mươi lăm, Trương Bội Bội xếp bốn mươi mốt. Vị thứ của Bì Bì thì cứ dao động lên xuống giữa ba mươi tám đến ba mươi chín.
Bốn cô gái lập thành một nhóm và tự đặt tên nhóm là “Đảo đào hoa.”, còn chế ra đủ các biệt danh cho nhau, sau giờ học là túm tụm nhau lại cùng tán dóc, chơi nhảy dây. Trong bốn người, Bội Bội xinh đẹp nhất, gia đình cũng giàu có nhất. Song trong lòng mọi người đều xem thường cô ấy. Ở trường Nhất trung thành phố C, một trường cấp ba trọng điểm thì thứ hạng ba mươi là một đẳng cấp còn thứ hạng bốn mươi lại là một đẳng cấp khác. Lớp có sĩ số năm mươi thì những người từ vị thứ bốn mươi trở đi chính là học sinh thuộc loại yếu kém, lẽ dĩ nhiên không ai muốn chơi với học sinh kém. Chơi với họ thì chính là ban ân huệ cho họ. Trương Bội Bội là người tiếp thu cái văn hóa tệ hại của lớp 11 ban 7 sâu sắc hơn ai hết, vì vậy cô luôn ra sức nịnh nọt lấy lòng mấy người bạn tốt này. Sáng nào cô ấy cũng mua một túi bánh bao chiên thật to, nhưng chỉ ăn một cái, phần còn lại mang đến trường, chia cho họ.
Ngày đó, bánh bao chiên là một món ăn sáng xa xỉ. Bì Bì da mặt mỏng, ăn được mấy lần rồi sau không ăn nữa, đến lúc muốn ăn thì lại ngượng. Vương Ngọc Mẫn và Đồng Tiểu Thiến lại cho rằng đó là điều hiển nhiên. Họ cho Bội Bội chép bài tập, kêu cô ấy chơi nhảy dây cùng, ai bắt nạt cô ấy thì sẽ hùa nhau đánh lại… Bởi vậy gần như nguyên cả năm ấy, họ không tốn một đồng nào vào việc mua đồ ăn sáng, để dành tiền đó đi mua truyện tranh. Nếu như ngày nào mà họ không ăn bánh bao của Bội Bội, thì Bội Bội sẽ hoảng lên, cho rằng mình đã làm gì mích lòng bọn họ rồi.
Bì Bì nghĩ, sống mà hèn mọn như vậy thì đúng là thảm hại. Nhưng cô không thể không thừa nhận, quan hệ của Bội Bội với những người thuộc đẳng cấp khác khá là tốt. Ngọc Mẫn và Tiểu Thiến luôn tỏ thái độ nhiệt tình. Ví dụ như hồi đi chơi xuân tháng ba, thầy chủ nhiệm để các học sinh tự chia tổ, cứ ba người thành một tổ. Ngọc Mẫn và Tiểu Thiến giành nhau chọn Bội Bội, làm Bì Bì phải kết nhóm với hai bạn nữ không thân. Đến lúc phân công nhiệm vụ thì cãi nhau, cuối cùng có một kết thúc không mấy vui vẻ. Cuộc đi chơi xuân duy nhất trong năm cứ thế mà hỏng bét. Về sau cô kể lại việc này cho Bội Bội nghe, Bội Bội chỉ cười nói: “Có nhiêu đó cũng kể khổ? Sao cậu không xét lại coi, mỗi ngày tan học, cậu cùng về nhà với ai? Cậu có biết, có bao nhiêu nữ sinh trong lớp ghen tị với cậu không? Uông Huyên ấy à, chỉ cần Đào Gia Lân chịu cười với cô ta một cái thì bắt cô ta nhường thứ hạng cho hai mươi người nữa, cô ta cũng cam tâm tình nguyện ấy chứ. Có cái được tất sẽ có cái mất, đúng không nào? Nhìn lại mình nè, vì một chút tình bạn ít ỏi đáng thương mà suốt hai năm nay chưa có một bữa ăn sáng nào tử tế, giờ bị đau bao tử rồi.”
“Đó mà cậu cũng coi là tình bạn à. Chẳng qua là thứ để đổi lấy bánh bao chiên thôi.”
“Cho nên mình sớm đã biết tình bạn vốn chẳng có gì thanh cao, hoàn toàn có thể đem ra mua bán. Không giống như cậu và Gia Lân, thanh mai trúc mã với nhau, vô tư trong sáng từ nhỏ.”
Không biết sao, dù Bội Bội, Ngọc Mẫn hay Tiểu Thiến, ai cũng thích nhắc đến Gia Lân trước mặt cô. Trong mắt họ, anh là ngôi sao chói lọi, ai ai cũng muốn với tới. Mối quan hệ giữa Bì Bì và Gia Lân khiến cho nhiều nữ sinh rất ghen tỵ. Trong đó ít ra cũng có Ngọc Mẫn và Tiểu Thiến, họ vô cùng vô cùng nhiệt tình khi nghe Bì Bì kể những chuyện linh tinh của Gia Lân.
Có hai đường để đi từ nhà Bì Bì đến trường. Từ đầu cấp hai, các bậc phụ huynh đã bàn với nhau, để cho hai đứa trẻ đi học chung đường với nhau. Thứ nhất để hai đứa có bạn có bè, thứ hai cũng vì an toàn hơn. Thế là hai người đi học chung với nhau nhiều năm. Khi lớn rồi, dù không còn là hàng xóm, cũng không đi học chung nữa, nhưng hai nhà cách nhau không xa nên hai người vẫn hẹn nhau cùng về. Hôm nào trời đẹp thì không đón xe buýt mà rủ nhau đi bộ.
“Trên đoạn đường về dài thế, các cậu thường tám về chuyện gì?” Ngọc Mẫn và Tiểu Thiến thường hỏi cô câu này.
Bì Bì trả lời không nhiệt tình lắm: “Chả tám gì, mình chỉ đi theo cậu ấy, hỏi bài… và vân vân. Tụi mình là hàng xóm của nhau, cha mẹ lại là đồng nghiệp, mẹ mình sợ mình đi một mình không an toàn nên mới nhờ cậu ấy ngó chừng mình thôi.”
“Cậu lớn thế này rồi mà còn nhờ cậu ấy ngó chừng à??”
“Còn cách nào nữa đâu, an ninh chỗ mình không tốt lắm, mẹ mình rất lo.” Cô nói có sách, mách có chứng, “Hôm trước các cậu có xem báo không? Khu mình có đám kéo bè kéo lũ đánh nhau, gạch bay đầy trời, chớp cái đã chết hai người. Ngay cả người đi đường cũng bị thương.”
“Chúa ơi…”, Xuất thân từ gia đình theo đạo, Ngọc Mẫn và Tiểu Thiến sợ hãi kêu lên, “Thì ra là như vậy!”
Kỳ thật, sau khi tan học, đi trên con đường dài như vậy, đương nhiên là phải tám dóc với nhau.
Bì Bì sẽ kể chuyện, Gia Lân sẽ là thính giả trung thành.
Năm đó, khi gần tới kì thi Đại Học, Gia Lân lúc nào cũng căng như dây cung, những lúc nghe Bì Bì kể chuyện chính là những khoảnh khắc thoải mái nhất của anh.
Mẹ Gia Lân quản lý rất nghiêm, Gia Lân thi toán mà được tám mươi điểm thì sẽ bị đánh đòn bằng thước, vừa bị đánh vừa ăn mắng: “Mẹ dặn rồi, không chịu cẩn thận này! Không chịu chăm chỉ này! Lần sau thi không được 100 điểm đừng về gặp mẹ! Gặp mẹ thì hãy quỳ trên tấm ván giặt!” Trong nhà, bất cứ thứ gì có thể làm phân tâm đều bị mẹ anh cấm tiệt. Bốn tác phẩm kinh điển nổi tiếng, “Shakespeare toàn tập”, “Gia”, “Xuân”, “Thu” đều bị đem bỏ vào tủ kính rồi khóa lại; “Xạ điêu” cũng không được xem, mp3 không được mua. Tuy nhiên, dù hằng ngày đều đi học cùng Bì Bì nhưng dì ấy lại không hề lo Gia Lân yêu sớm. Bởi dì ấy tin Gia Lân sẽ không có ánh mắt kém như vậy. Bì Bì quá bình thường, ngoại hình quá phổ biến, thành tích lại quá kém, cha mẹ không có học lại không có chí tiến thủ. Cô là điển hình của một cô gái không có tiền đồ trong một gia đình không có tiền đồ.
Nhưng Gia Lân cũng không hiểu, mẹ anh tốt nghiệp trường Thanh Hoa, sao lại đánh trẻ em còn dã man hơn cả những người công nhân không có văn hóa?
Tuy không có năng khiếu về toán học nhưng Bì Bì có năng khiếu về việc biên tập các câu chuyện.
Những câu chuyện được cô tổng hợp từ tiểu thuyết, tạp chí, các cuộc tám dóc, các tình tiết trên TV và nghe thầy giáo kể. Một chuyện rồi thêm một chuyện, dần dần số trang truyện mà Bì Bì tổng hợp được còn dày hơn mấy bộ tiểu thuyết nữa. Từ một chủ đề rất bình thường nhưng qua lời kể của cô, nghe như cơn mưa dầm tháng năm cứ tí tách mãi không dứt. Kỳ thật những chuyện Bì Bì kể chỉ là những chuyện tình cảm vụn vặt. Sợ Gia Lân không hứng thú nên cô thêm vào mấy chiêu võ thuật cho hồi hộp, gay cấn. Nào là, chuyện tình nhi nữ, hào khí anh hùng, chuyện gì cũng có, sống động vô cùng. Đến những khúc quan trọng, cô sẽ kịp thời dừng lại và mời nghe lần sau sẽ rõ.
Vì vậy, mỗi khi tan học, ra đến cổng trường, Bì Bì vừa trông thấy Gia Lân sẽ làm bộ nhìn mấy bức tranh tuyên truyền cổ động, hoặc ra vẻ bàn bạc về bài tập, Gia Lân sẽ không kiên nhẫn mà tiến vào chủ đề chính: “Sau đó thì sao?”
Gia Lân không thừa nhận Bì Bì là bạn gái của mình, vì như vậy năm đó người ta gọi là yêu sớm. Thế nhưng, ngày nào anh cũng cùng Bì Bì về nhà, mặc kệ người ta nói như thế nào. Thậm chí, hai người còn rủ nhau đến vệ đường chỗ nhà máy thủy tinh để nhặt những bình thủy tinh bị vứt đi, mang ra sông rửa sạch rồi đem về nhà để nuôi rùa con.
Học kỳ sau của lớp 11, bạn cùng bàn với Bì Bì thay đổi, chính là Điền Hân.
Điền Hân là lớp phó học tập, cũng là thành viên duy nhất trong lớp nằm trong top ba của thành phố trước khi vào lớp chuyên văn. Ngày đầu tiên ngồi cùng, Điền Hân đã chủ động chia sẻ những kinh nghiệm học tập của mình cho Bì Bì, cũng tận tình trả lời mọi vấn đề của cô: ví dụ như mỗi ngày học mấy tiếng, khi nào ngủ, khi nào dậy, tần số làm bài tập như thế nào, thời gian biểu cho từng môn học, thậm chí, ăn uống những thực phẩm dinh dưỡng gì và tập thể dục buổi sáng ra sao, vấn đề nào cũng đều trả lời rõ ràng rành mạch. Bì Bì vô cùng mừng rỡ, cảm thấy mình may mắn hơn Bội Bội rất nhiều.
Ngồi cùng ở bàn thứ hai với Bội Bội là Uông Huyên. Uông Huyên là bạn thân của Điền Hân nhưng tính tình lại kiêu căng, thường thì không bao giờ nói chuyện với Bội Bội, lúc kiểm tra còn cố ý nghiêng người lại, sợ cô ấy copy bài. Tệ hơn cô ta còn tố cáo với thầy Hướng, nói Bội Bội thích ăn vặt trong lớp làm ảnh hưởng đến việc học của cô ta, rồi hỏi tại sao lại bắt cô ta kèm học sinh yếu kém? Nếu đem ra so sánh thì Điền Hân vừa hào phóng lại hiền hòa. Vì biết nếu kết quả thi của Bì Bì mà thấp thì sẽ bị mẹ mắng, nên khi kiểm tra toán cô liền cho Bì Bì chép bài để đạt được mức điểm chuẩn trung bình. Bì Bì hễ gặp bài nào không hiểu, đem đến hỏi thì cô ấy sẽ kiên nhẫn giảng giải cho, giảng hết lần này đến lần khác, đến tận lúc hiểu rồi mới thôi. Khó trách mỗi năm cô đều được bầu vào top ba học sinh tốt của thành phố. Bì Bì đối với cô ấy tâm phục khẩu phục, cảm tạ và khắc sâu trong lòng. Sinh nhật Điền Hân, cô không tiếc khi tiêu tất cả tiền tiêu vặt của mình để mua cho cô ấy một con mèo màu nâu.
Đến ngày sinh nhật Bì Bì vào tháng sáu, trời mưa to. Thành phố C bỗng nhiên biến thành một đại dương mênh mông. Nghe đài báo nói thì bên ngoài trời sấm sét rất dữ dội, có người đi đường còn bị sét đánh trúng. Đồng thời cũng khuyên mọi người không nên ra đường, vì đường thành phố C có nhiều cống thoát nước bị mất nắp đậy, đã có một thiếu niên trượt chân rơi vào cống đến giờ chưa tìm thấy xác. Nhưng một tuần trước, Điền Hân đã hứa sẽ đến nhà Bì Bì ăn mừng sinh nhật. Đến hôm ấy, mẹ Bì Bì mua bánh ngọt, cho cô mời mấy người bạn thân. Ngoài trời mưa to như trút nước, đúng giờ mà mấy người trong Đảo Đào Hoa vẫn chưa ai tới, nhưng Điền Hân đã tới. Cô còn mang theo một cái làn trống không, dáng vẻ vô cùng chật vật, cô nói cô bị sấm dọa, tay run lên nên hoa quả cùng quà trong giỏ xách đều rơi mất. Với Bì Bì đó là một sinh nhật tuyệt vời, nhưng Điền Hân lại bị bệnh nặng, là viêm phổi, phải nhập viện một tháng mới bình phục, suýt nữa là không đến trường kịp kỳ thi.
Đời người chỉ cần có một tri kỷ là đủ, đời này xem như bạn lòng mà đối xử[1]. Bì Bì nghĩ, muốn đánh giá phẩm chất một con người thì hãy xem cách người đó đối xử với những người thấp kém hơn mình ra sao, chứ không phải cách đối xử với những người tài giỏi hơn mình như thế nào. Khi đối xử với những người tài giỏi thì sẽ tỏ ra nịnh bợ, chỉ có đối xử tử tế với người yếu kém hơn mới bộc lộ được bản tính thiện lương của con người. Cho nên, Điền Hân chính là người bạn thân tốt nhất của cô.
[1] Nguyên văn “nhân sinh hữu nhất tri kỷ túc hĩ, tư thế đương dĩ đồng hoài thị chi: danh ngôn của Lỗ Tấn.
Tại trường Nhất Trung thành phố C, khoảnh khắc thi vào đại học tuyệt xứng danh là khoảnh khắc ấn tượng nhất. Nhưng với Bì Bì, đáng nhớ nhất không phải ngày thi Đại học hay là thời điểm công bố điểm mà là thời gian họp lớp nhiều năm về sau.
Tuy rằng mỗi học sinh đều không muốn dùng điểm số để đánh giá bản thân mình, nhưng vô hình trung, họ đều là những tín đồ ngoan đạo của điểm số. Đúng vậy, vào độ tuổi đó, họ tên là do cha mẹ đặt, tiền của là do cha mẹ cấp, quần áo mặc trên người là do cha mẹ mua, chỉ có điểm số mới là của chính mình.
Trong đám bạn học của Bì Bì, người luôn có thành tích tốt, thi điểm cao, đậu vào đại học danh giá, trước sau như một vẫn là hai học sinh ưu tú Điền Hân và Uông Huyên. Với học lực không tốt, nơi nơi nhận lấy sự xem thường, tuy kết quả thi đại học kém, nhưng công việc lại nước chảy mây trôi, là Trương Bội Bội đã có chút danh tiếng ở thành phố C. Còn  một loại khác là học lực không tệ, nhưng lại đột nhiên thi cử thất bại, không đậu trường đại học nào, trở thành thanh niên thất nghiệp là Tân Tiểu Cúc.
Hôm nay Bì Bì sẽ tham gia buổi bán đấu giá ở đối diện công viên trung tâm.
Giữa đám người chạy bộ buổi sáng, cô trông thấy một ông lão mặc một chiếc áo jacket rất mỏng đang run lẩy bẩy, co người ngồi trên ghế đá, vùi đầu viết gì đó. Đầu tóc ông rối bù, quần áo cũng rách rưới, nhưng đôi lông mày nhíu chặt lại có vẻ uy nghiêm kỳ lạ.
“Chào buổi sáng, bác Tân.”
Ông quay đầu nhìn cô: “Chào buổi sáng, Bì Bì.”
“Phỏng đoán Goldbach của bác chứng minh như thế nào rồi?”
“Nhanh thôi.”
“Bác có lạnh không?” Bì Bì hỏi.
“Không lạnh.” Ông cười híp mí, kéo ống quần lên, bên trong có một lớp túi plastic bao lấy chân, dùng băng keo dính thành từng vòng rất chặt, “Vô cùng ấm áp, Bì Bì có thể cho bác mượn vài đồng không?”
“Đây là 50 đồng, lần trước cháu nợ Tiểu Cúc, bác không cần trả lại đâu.” Bì Bì mở ví ra, đưa ra cho ông một sấp tiền mặt.
“Cảm ơn.” Ông quay đầu nhận tiền, rút một chồng giấy từ túi xách, nghiêm túc đưa qua, “Đây là bản thảo của bác cho cháu. Tương lai bác nhận được huy chương Fields[2] cháu có thể cầm lấy cái này bán lấy tiền đó.”
[2]: Huy chương Fields là một giải thưởng được trao cho tối đa bốn nhà toán học không quá 40 tuổi tại mỗi kì Đại hội quốc tế (ICM) của Hiệp hội Toán học quốc tế (IMU), được tổ chức 4 năm một lần.
Bì Bì nhận bằng hai tay: “Được ạ, cháu nhất định sẽ cất thật kỹ.”
Ai nói người lớn sẽ thực tế hơn trẻ con?
Bác Tân có gương mặt bẩn thỉu này chính là ba của Tân Tiểu Cúc, Tân Chí Cường.
Mười mấy năm trước ông là người bán sách ở cửa hàng Tân Hoa, chưa học đại học bao giờ. Vì gặp được “phỏng đoán Goldbach” của Từ Trì tiên sinh mà quyết định đem tinh lực cả đời vùi đầu vào sự nghiệp chứng minh phỏng đoán Goldbach. Ông chứng minh suốt năm năm, không chứng minh được nên vợ bỏ. Lại chứng minh tiếp năm năm nữa, vẫn không chứng minh được nên được đưa vào bệnh viện tâm thần. Ra viện, ông bắt đầu lang thang đầu đường xó chợ, thỉnh thoáng sẽ về nhà con gái lấy giấy và bút chì, rồi tiếp tục đi đến các ngõ ngách của thành phố để tiếp tục giấc mộng của mình.
Tiểu Cúc rất kính trọng ba mình, cô luôn cho rằng ông là thiên tài số học, cho đến một ngày lấy hết dũng khí cầm bản thảo của ba đến hỏi thăm một nhà toán học có tiếng. Sau khi đọc cẩn thận, nhà toán học có tiếng đó đã chân thành nói cho cô biết: “Ba cô đúng là thiên tài, chỉ là không hiểu toán học.”
Thế giới của Tiểu Cúc thế là sụp đổ.
Cô là mũi nhọn toán học của lớp, nhưng hành vi quái dị, thích chống đối. Các thầy cô đều không thích cô. Đi học điểm danh cũng không gọi tên cô.
Hơn nữa cô lại thích bạo lực, động một chút là thích đánh nhau. Lại là người trọng nghĩa khí nên thường bị người ta lợi dụng.
Quan trọng nhất, nơi cô sống gần lò hỏa thiêu, gần nghĩa trang liệt sĩ, nên mọi người đều coi cô là điềm xấu.
Bì Bì và Tiểu Cúc không phải quen thân. Vì quần áo Tiểu Cúc tuy cũ nát nhưng lớn lên lại rất xinh đẹp, xếp hạng bảy trong lớp, có thể xem như học sinh xuất sắc, cho nên ngày thường bọn cô không chơi với cô ấy. Hơn nữa Bì Bì có chút sợ cô. Tiểu Cúc suốt ngày cầm một chiếc ô lớn, bất hòa vài câu sẽ đánh nhau. Đối thủ của cô chủ yếu là nam sinh, thường xuyên bị nam sinh đánh, nữ sinh thấy cô chỉ sợ là sẽ mất mạng. Vì thế mà Tiểu Cúc có một biệt danh, gọi là “Tiểu Cúc phẫn nộ”. Mọi người đều xem cô như một nhân tố bất ổn định. Ở trường học cô ấy đánh nhau, lấy chồng cô ấy sẽ ngoại tình, đi làm cô ấy sẽ tham ô, thành đạt thì cô ấy sẽ phạm tội, thất bại cô ấy sẽ hút ma túy. Cô ấy sẽ có một cuộc sống rất mạo hiểm.
Lần đầu tiên Bì Bì nói chuyện với Tiểu Cúc là lúc tan học về nhà. Ngày đó Gia Lân phải đi tập bóng đá nên một mình cô đi về. Kết quả là ở con hẻm nhỏ bên cổng trường cô gặp Trương Bội Bội đang bị đánh. Người đánh là Uông Huyên. Hai người đang ôm nhau, kéo tóc nhau. Uông Huyên cao hơn nên chiếm được thế thượng phong.
Bì Bì không nói hai lời đã vọt tới.
Cô chỉ muốn can ngăn, nhưng sau đó Uông Huyên đánh cô một cái, cô nổi giận, liền giúp Bội Bội đánh lại. Uông Huyên đã học võ, hai người đều không phải đối thủ của cô ta. Uông Huyên đạp tới, trúng giữa ngực Bì Bì, cô thẳng đơ mà ngã xuống. Bội Bội muốn kéo cô chạy lại bị Uông Huyên dùng chân đạp ngã. Vào lúc sắp không địch nổi thì trước mặt xuất hiện một cái bóng đen. Tân Tiểu Cúc cầm cái ô to của mình vọt tới, nhưng Uông Huyên tay không nên cô bỏ ô xuống đất, dùng tay không đánh nhau với cô ta.
Song đây cũng không xem là một trận đấu ác liệt, vì Tiểu Cúc quá mạnh, Uông Huyên nhanh chóng bị đánh đến mức không còn sức đánh trả. Nhưng cái miệng cô ta rất cứng, la hét muốn tố cáo với thầy Hướng. Tố cáo với thầy không quan trọng, quan trọng là một năm cố gắng làm ủy viên tuyên truyền của Bì Bì để lọt vào “những cán bộ học sinh xuất sắc” đã bị mất.
Về sau Tiểu Cúc thả Uông Huyên ra, cô ta vừa mắng, vừa khóc, vừa chạy. Bì Bì hỏi lại kỹ càng mới biết là Bội Bội ra tay trước, bởi vì cô ấy thật sự không thể chịu được cách đối xử hàng ngày của Uông Huyên. “Tra tấn tâm lý”, “Nhục mạ hành vi”, cùng với “Bạo lực miệng”, cuối cùng quyết định dốc sức đánh cô ta một trận. Không ngờ mình không phải đối thủ của cô ta. Tiếp theo Bì Bì lại hỏi Tiểu Cúc: “Sao cậu lại đánh Uông Huyên?” Theo cô biết giữa bọn họ không có thù hằn gì. Tiểu Cúc lạnh lùng nói: “Ngày thường nhìn cô ta đã ghét, muốn đánh từ lâu rồi.” Nói xong xoay người bỏ đi, chỉ còn Bì Bì và Bội Bội cùng dìu nhau, hai bên khập khiễng về đến nhà, suy nghĩ biện pháp đối phó cho ngày hôm sau.
Buổi tối đi trên hành lang gặp Gia Lân, Bì Bì vừa mang vẻ mặt đau khổ kể lại những chuyện đã phát sinh cho anh nghe, vừa thở dài vì danh hiệu “Cán bộ xuất sắc” sắp tới tay mình.
Gia Lân nghe xong, nửa ngày không lên tiếng, sau mới lạnh nhạt nói: “Không sao, cô ấy sẽ không mách lẻo đâu. Việc này mình giải quyết giúp cậu.”
Quả nhiên, qua một tháng sau cũng không thấy động tĩnh gì, Bì Bì vẫn nhận được giấy chứng nhận cán bộ xuất sắc như mong muốn.
Bì Bì mời Gia Lân ăn kem, bụng đầy tâm sự hỏi: “Chuyện của Uông Huyên cậu giải quyết như thế nào vậy?”
“Ừ, cái đó.” Gia Lân nói. “Mình đưa cô ấy đến công viên Trung Sơn chơi.”
Bì Bì nổi giận: “Cậu hi sinh nhan sắc đó à?”
“Ừ, hi sinh.”
“Nói nghe coi, đã làm gì rồi? Kiss chưa?”
“Nói gì kỳ vậy.”
“Lần trước cậu chơi bóng bị ngã, cô ta chạy vào phòng y tế lấy thuốc cho cậu.”
“Có việc đó sao?”
“Vậy cậu thích cô ta không?”
“Không thích.”
Bởi vì chuyện này, Bì Bì rất biết ơn Tiểu Cúc, cảm thấy cô ấy vừa thần bí vừa trượng nghĩa nên có chút sùng bái. Sau này Tiểu Cúc thi đại học không đỗ, điểm còn thấp hơn điểm cô, nên cô ấy không học đại học, mà trở thành công nhân làm thuê trong cái xã hội phức tạp này. Bọn họ không có liên lạc cho đến tận khi Bì Bì vào làm trong Báo Chiều, tình cờ vào McDonald phía đối diện ăn cơm thì gặp Tiểu Cúc đang làm thuê ở đó, lúc thì làm thu ngân, lúc thì làm Hamburger. Thời gian qua đi, hai người dần dần thân nhau.
Qua khỏi vườn hoa, một tòa nhà đồ sộ màu trắng hiện ra trước mặt, với những bậc tam cấp bằng đá cẩm thạch, lan can cũng bằng đá cẩm thạch nốt, trước cửa có hai con sư tử đá.
Bì Bì đến đúng số nhà, đúng là địa điểm nổi danh của tỉnh – “Câu lạc bộ Đào Viên.” Đây là nơi tiến hành bán đấu giá ngọc khí vào mùa đông mà Hạ Lan Tĩnh Đình muốn tham gia.
Trên tàu điện ngầm, Bì Bì đã đọc qua cuốn sách nhỏ mà Vệ Thanh Đàn giúp cô chuẩn bị. Trong sách có nói về ngọc thạch mặt thú thời kì đồ đá, vòng ngọc thời kỳ Lương Chử, ngọc bích hình rồng thời nhà Thương, hai chiếc khay ngọc thời Đại Tống và không ít ngọc đã được khắc vào thời Càn Long. Đương nhiên cũng có ngọc Hổ thời Chiến quốc mà Hạ Lan Tĩnh Đình chú ý đến.
Bất kể là loại nào, giá quy định ở đây đều từ mười vạn trở lên.
Cô lấy máy ghi âm và sổ ghi chép trong túi da ra, khập khiễng bước vào đại sảnh, đang định đi vào trong chợt bị một nhân viên âu phục thẳng thớm ngăn lại: “Tiểu thư, mời cô cho xem giấy mời.”
“Tôi là phóng viên.” Bì Bì lấy thẻ phóng viên ra.
“Thật có lỗi, đây là hội tư nhân cao cấp, lần này hội đấu giá rất nghiêm khắc, hạn chế số người tham gia, phóng viên cũng cần có giấy mời.” Mặt không đổi sắc, anh ta nhìn Bì Bì: “Đồng thời chúng tôi cũng yêu cầu ăn mặc trang trọng, trong giấy mời đã ghi rõ.”
Bì Bì cho rằng, cụm từ “Ăn mặc trang trọng” ở đây ý là chỉ cô cần xỏ giầy cao gót. Cô cũng muốn xỏ giầy cao gót lắm, nhưng chân bị sưng, chỉ có thể xỏ giầy thể thao cỡ lớn, lại cũng là một đôi giầy cũ kỹ. Ngoài ra trang phục của cô cũng rất tùy tiện: quần jean, áo lông trắng mà còn là một chiếc áo lông trắng dầy nữa.
Cô lúng túng nhìn đông nhìn tây, nhìn xem Hạ Lan Tĩnh Đình có tới không.
Không thấy Hạ Lan nhưng cô lại thấy được một người đã lâu không gặp, và cũng không muốn gặp.
Uông Huyên.
Sau khi tốt nghiệp, tin tức về điểm số được thông báo rộng rãi. Ba Uông Huyên vốn là ông trùm kinh tế, rất có bối cảnh chính trị trong vùng. Bạn trai cô ta là đại gia Đại công tử, hơn cô ta mười tuổi, nghe nói đã cầu hôn cô ta rồi. Về phần cô ta, Bì Bì chỉ biết là Uông Huyên đã tốt nghiệp đại học ngành ngân hàng, nhưng không biết rốt cuộc cô ta làm gì.
Người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp, cao quý phong nhã, đang nắm tay một vị thanh niên tài tuấn thong thả bước lên bậc tam cấp kia chính là Uông Huyên. Người đàn ông bên cạnh rất đẹp trai giúp cô ta cởi áo khoác da, để lộ ra chiếc váy dài tơ tằm màu xanh nhạt, tay thêu hoa văn, đường viền màu vàng bó sát thân thể đầy đặn, đầy thanh lịch.
Bì Bì cúi đầu, giả vờ nhìn sang nơi khác.
Không ngờ Uông Huyên lại cố tình không buông tha cô. Cô ta bỏ qua một người bạn đồng nghiệp khác, trực tiếp đi tới cười với cô, coi như là lời chào hỏi. Sau đó, nửa vờ như trấn an, nửa như khiêu khích nhân viên kia mà nói: “Tiểu Tiền, cậu mắt nhắm mắt mở, để cô ấy vào đi. Cô ấy nhất định là một tiểu thư khuê các, chỉ có điều không xuất thân từ danh gia vọng tộc thôi.”
Bì Bì ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt Uông Huyên, cũng cười lại: “Không cần đâu, sẽ có người mời tôi vào. Nếu không, tôi không phải danh  gia vọng tộc, sao lại đến chỗ này làm gì chứ?”

Tagged: , , ,

One thought on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 8

  1. Pea 27/10/2013 lúc 05:41 Reply

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s