Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 14 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tít♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 14

Tình yêu, bộ mặt thật và cái bẫy giăng sẵn

Phần 1

Đầu đường đối diện bỗng vang lên âm thanh của tiếng đàn ghi-ta trong trẻo, cô đưa mắt nhìn sang.

Bì Bì nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc.

Không, không phải một, mà là hai.

Lòng cô đột nhiên nhói lên, vội vàng dời ánh mắt đi.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Cửa chính của McDonald thành phố C nằm ở lầu hai, đối diện với cửa hàng thiết bị điện Tô Ninh. Cô đến lúc tám giờ nhưng quán vẫn văng tanh, trong quán có cà phê cốc lớn chiết khấu bảy mươi phần trăm, tương đương với cà phê giá rẻ, là nơi thích hợp để nói chuyện yêu đương.
Trừ nhân viên phục vụ ra thì trong quán chỉ có tám người. Trong số đó, có bốn người đã có đôi và đang ngồi chuyện trò vui vẻ, trông họ giống những đôi sinh viên đang yêu nhau.
Bên trong còn lại bốn người, có một người là nữ. Loại.
Chỉ còn ba người đàn ông. Dễ nhận ra, có một người đã quá 50. Loại.
Cuối cùng, cô nhìn về hai người ngồi phía trên, nhìn khoảng chừng 30 tuổi.
Người ngồi phía đông, vóc người không cao to nhưng vạm vỡ, gương mặt có nét giống Thành Long. Anh ta đang ăn một chiếc Big Mac, rau xà lách, lòng đỏ trứng và tương theo ngón tay anh ta tràn ra ngoài, rơi vãi đầy trên bàn. Quai hàm anh ta đang rung rung vì nhai dưa leo.
Người ngồi phía tây, đeo mắt kính, tướng mạo thanh tú, da trắng nõn nà, mặc một chiếc sơ mi ca rô, trên bàn có để một ly cà phê và một đĩa khoai tây chiên, đang chăm chú đọc báo.
Bì Bì cảm thấy anh ta trông khá lịch sự, nhã nhặn, rất giống giảng viên đại học.
Người mà cô muốn gặp tên Trình Thiểu Ba. Bì Bì đã cố ý tra Google trước, đúng là có người tên này. Làm việc ở khoa toán của viện khoa học thành phố C. Bì Bì lướt net tra luận văn của anh ta, số lượng kết quả tìm kiếm cho ra không ít. Là dân tốt nghiệp khoa Toán đại học Bắc Kinh, ra nước ngoài du học mấy năm, có học vị tiến sĩ toán khi học đại học ở nước ngoài.
Nếu tất cả đều là thật, Bì Bì thấy rất lạ, anh ta có lý lịch ổn như vậy, dù đến Bắc Kinh hay Thượng Hải tìm việc đều rất dễ dàng, tại sao phải đến  thành phố C tầm thường này. Chẳng lẽ anh ta cũng giống Hạ Lan Tĩnh Đình, là hồ ly ư?
Trình Thiểu Ba ước hẹn, dấu hiệu để nhận ra nhau là tay anh ta cầm một tờ báo. Nhưng khi Bì Bì vừa bước vào quán liền thấy bên cạnh cửa lớn có treo một cái giá gỗ đen như mực, xếp đầy các loại báo chí, để người đến tùy ý lấy xem. Những vị khách bên trong, chỉ cần không phải đang nói chuyện thì người nào cũng cầm một tờ báo. Xem ra, cô quả không có kinh nghiệm tìm người. Bì Bì há hốc miệng. Cô nhìn “Thành Long” và “Ca rô” đắn đo cả buổi, nửa muốn trực tiếp đến hỏi, nửa lại nghĩ, hay là trước hết cứ giả vờ mua một ly cà phê rồi tiếp tục quan sát thì tốt hơn.
Trong cửa hàng chỉ có hai nhân viên phục vụ. Một người đang chăm chỉ lau quầy hàng. Người bên cạnh đang rửa bình cà phê chỗ bồn rửa. Bì Bì chọn cà phê, trả tiền xong, nhân viên phục cụ chỉ máy pha cà phê, nói: “Chị đợi một lát, chúng tôi đang pha cà phê mới.”
Cô đứng sang một bên. Chưa đến vài giây sau, cửa lại được đẩy ra, có thêm ba người đàn ông tiến vào. Đi đầu là một người tướng ngũ đoản[1], đầu to như cái đấu, đội mũ dạ, lưng đeo túi da, mày rậm, mắt to, hai tai rủ xuống, cười haha như phật Di Lặc. Ánh mắt anh ta cũng mang một cái gì đó rất tôn giáo. Thân thể nặng nề, lúc đi cứ nẩy lên, sàn nhà rung bần bật. Sau lưng có hai nam sinh rất thời thượng, trang phục kì dị, tai đeo tai nghe.
[1] Tướng ngũ đoản: Mình và tứ chi đều ngắn
Nhân viên phục vụ bước tới chào: “Chúc buổi tối tốt lành, tiên sinh, ngài muốn dùng gì?”
“Cà, cà, cà…”
“Cà phê?”
Người đi đầu gật đầu.
“Mấy ly ạ?”
“L.. lớ.. lớn.. lớn….”
“Ly to?”
Người nọ lại gật đầu.
“Ngài còn muốn dùng gì nữa không?”
“Kh.. kh… không.. khô.. không…”
“Tổng cộng là 5 ly to?”
“Cảm,…”
Không biết là do căng thằng hay trời sinh nói lắp, người kia nói một buổi, cũng không nói được câu nào trọn vẹn. Thế nhưng, nhân viên phục vụ lại rất kiên nhẫn, vừa nghiêm túc nghe, vừa đoán ý muốn của anh ta, nhanh chóng tiếp lời: “Không cần cảm ơn. Ngài muốn thêm sữa bò và kẹo đường không?”
“Hai, hai, hai…”
“Hai phần sữa?”
Anh ta gật đầu, còn nói: “Không.. kh… không…”
“Không kẹo đường sao?”
Anh ta lại gật đầu.
“Mời đến bên này chờ một chút, cà phê sẽ mang đến liền đây ạ.”
Người kia có chút xấu hổ, quay người đứng sang bên cạnh Bì Bì chờ cà phê. Lúc đang chờ, hai người đều hạ tầm mắt nhìn xuống, “Phật Di Lặc” thân thiện cười với cô, Bì Bì phát hiện một tờ báo kẹp trong tay anh ta.
Trình Thiểu Ba?
“Ngài là Trình tiên sinh sao? Tôi là Tân Tiểu Cúc.” Bì Bì lễ phép đưa tay ra.
Người nọ hơi run lên, vui vẻ cầm tay cô: “Tân, tân, tân…” Anh ta nói một tràng “Tân”, Bì Bì một tràng kiên nhẫn, đợi hơn một phút, anh ta mới nói: “Tân tiểu thư em… em, em…”
“Em rất khỏe.” Bì Bì đành giúp anh ta hoàn thành câu nói.
May là vừa lúc xong cà phê, Trình Thiểu Ba vội vã nhận lấy hai ly cà phê, làm một tư thế xin mời, đi nhanh về chỗ ngồi phía cửa sổ.
Không biết vì sao, mặc dù giao tiếp không tiện vì nói lắp, nhưng ấn tượng của Bì Bì với anh ta không xấu. Anh ta vô cùng bình tĩnh, dù thế nào cũng không để lộ vẻ lúng túng khó xử, lúc nào cũng đều tỏ ra bình tĩnh giữ gìn tôn nghiêm của mình.
Đáng tiếc anh ta không biết tính Tiểu Cúc, cô ấy trời sinh nóng vội lại hay bắt bẻ. Nếu như sự kiên nhẫn của cô ấy bằng một nửa người thường, thì sẽ không như bây giờ, vừa giao kết ít bạn bè, vừa cô đơn, vô lực. Cô cảm thấy mình rất may mắn khi được tiếp nhận nhiệm vụ ngày hôm nay, ít nhất hai người có thể thêm thân thiết. Nhưng người này bệnh nói lắp quá nặng, Bì Bì không khỏi buồn sầu khi không biết tiếp theo hai người sẽ nói chuyện với nhau như thế nào. Không ngờ, Trình Thiểu Ba lấy ra một chiếc máy tính bảng trong túi da, mở màn hình lên, gõ gõ mấy chữ đưa qua cho Bì Bì.
– Thật xin lỗi, anh bẩm sinh nói lắp, nói chuyện rất chậm, mong em kiên nhẫn.
Bì Bì lại được dịp há hốc mồm.
Người này gõ chữ nhanh hơn vận tốc ánh sáng sao? Ít nhất 250 chữ /phút, tham gia thi đánh chữ chắc chắn sẽ có tên trong bảng xếp hạng.
“Ừm, anh yên tâm đi. Nếu anh muốn trao đổi bằng cách gõ chữ, em không có ý kiến.”
– Tiểu thư tên gì?
“Tân Tiểu Cúc.”
– Em không phải cô ấy, là bạn Tiểu Cúc đúng không?
“Sao anh biết em là giả?”
– Trước khi bước vào cửa, anh đã tưởng tượng qua hình dáng của Tiểu Cúc, em khác xa so với tưởng tượng của anh.
Bì Bì sửng sốt, chỉ vào mặt mình: “Anh đang nói về ngoại hình sao?”
– Nếu không anh đưa ra một phương trình đơn giản, em giải thử nhé.
Một câu uy hiếp thẳng thắn, Bì Bì đành phải thừa nhận: “Được rồi, em không phải là Tiểu Cúc, em là Quan Bì Bì, bạn của Tiểu Cúc. Cô ấy… Cha cô ấy bị bênh, có chút việc nên tạm thời không đến được.”
– Thật ra, trước đó cô ấy có thể gọi điện cho anh. Như vậy, anh sẽ không cảm thấy ngạc nhiên.
Sắc mặt người nọ trầm xuống, bàn phím kêu lách cách.
“Trình tiên sinh, em không cho rằng anh muốn nhận điện thoại của Tiểu Cúc.” Bì Bì mỉm cười, giơ hai tay ra, hua hua tay biểu thị lời nói bị ngăn cản.
Trên màn hình, dòng chữ hiện ra nhanh như chớp, vẻ như rất tức giận.
– Cô tưởng tôi sợ Tiểu Cúc biết tôi nói lắp sao? Cô ấy không ngại đâu. Tôi có rất nhiều điểm đáng yêu.
Bì Bì phun ngụm cà phê đang trong miệng ra đất.
“Anh hiểu lầm rồi. Với tư cách là bạn của Tiểu Cúc”, cô lấy lại vẻ bình tĩnh bằng cách hắng giọng một cái, “Tôi không quan tâm cô ấy hẹn ai. Chủ yếu tôi lo lắng đến sự an toàn của cô ấy. Hai người là bạn trên mạng, không quen biết nhau, tùy tiện gặp mặt, nhỡ ra gặp chuyện không may thì làm thế nào?”
Trình Thiểu Ba đưa thẻ công tác ra trước mặt Bì Bì.
Bì Bì không khách sáo cầm lên cẩn thận kiểm tra, nhìn mặt trước, ngó mặt sau, còn giơ lên trước ánh đèn để kiểm tra mực của con dấu khắc nổi.
Kiểm tra hoàn tất, dùng hai tay trả lại, cô thấy Trình Thiểu Ba đang suy nghĩ, bất động nhìn cô.
Sau đó, gõ ra bốn chữ: Kiểm tra thông qua?
Bì Bì gật đầu, đến bên sân thượng gọi điện thoại: “Tiểu Cúc, cậu đang ở đâu?”
 “Sao lâu như vậy mới gọi điện thoại, mình ở lầu một đi dạo được nửa tiếng rồi đó. Cha mình ở nhà thì cứ càu nhàu, gần như làm điện thoại mình nổ tung rồi. Trời ạ, ông ấy không biết là mình nghe thôi cũng mất 1 mao ngũ trong một phút đó.”
“Đã gặp được người. Không tệ lắm, có cá tính. Tuy nhiên, có chút vấn đề nhỏ, mình tin cậu sẽ không để ý.”
“Vấn đề nhỏ là gì?”
“Nói hơi lắp.”
“Không sao, cha mình còn nói lắp nữa là, lúc làm toán học đều nói lắp. Trần Cảnh Nhuận cũng nói lắp.”
“Anh ta đã nói với cậu sao?”
“Đã nói rồi. Còn nói nói lắp rất nghiêm trọng, mình nói rất muốn học ngôn ngữ của người câm. Anh ấy nói đó là trêu chọc anh ấy, thật đó.”
Bì Bì không còn lời nào để nói.
Đầu đường đối diện bỗng vang lên âm thanh của tiếng đàn ghi-ta trong trẻo, cô đưa mắt nhìn sang.
“Bì Bì,…” Tiểu Cúc ở đầu kia gọi: “Bì Bì…”
Phố đối diện dưới lầu là quầy bán quà vặt, ở giữa là cửa hàng bán hoa. Mới khai trương, lẵng hoa lớn xếp thành hình chữ bát (八). Hôm nay cũng không phải ngày lễ gì, nhưng có thể chúc mừng khai trương, mời dàn nhạc đến góp vui, có rất nhiều người đứng ở cửa ra vào. Bì Bì nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc.
Không, không phải một, mà là hai.
Lòng cô đột nhiên nhói lên, cô vội vàng dời ánh mắt đi.
“Bì Bì!” Tiểu Cúc tiếp tục gọi: “Cậu còn nghe điện thoại không? Mình muốn lên đó.”
Khôi phục tinh thần, cô cố gắng trấn định lại: “Cậu lên đây đi, nói chuyện với Trình tiên sinh, tòa soạn báo bên mình có việc, khẩn cấp, mình đi trước.”
“Được, đi đường cẩn thận.”
“Ừm.”
Cô hít một hơi sâu, chậm rãi thu ánh mắt về.

Tagged: , , ,

3 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 14 – Phần 1

  1. kattie huong 11/11/2013 lúc 08:50 Reply

    tức chết mất, sao mấy em lại nỡ cắt ngang thế này, híc!😦

    • candy 11/11/2013 lúc 11:13 Reply

      🙂, tạo hiệu ứng đó chị ^^
      Đơn cử là chị đã bị ảnh hưởng. he he

  2. Pea 11/11/2013 lúc 11:25 Reply

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s