Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 14 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tít♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 14

Tình yêu, bộ mặt thật và cái bẫy giăng sẵn

Phần 2

Cô thấy Gia Lân quay lại bên Điền Hân, cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác trên người cô ấy. Sau đó, họ nhẹ nhàng ôm nhau, cọ trán vào nhau giống như an ủi, giống như đã tránh được một tai kiếp.
Tay của cô bị Điền Hân bóp chặt, mặt bị Điền Hân vặn đến đau nhức.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Nơi đó, có một bóng người màu đỏ nhạt. Điền Hân cầm xiên kẹo hồ lô, đang ôm một người con trai có vóc dáng cao ráo. Tay trái của người con trai nọ thân mật ôm eo cô ấy, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nói chuyện với cô ấy.
Cô vốn không nhận ra cô gái đó là Điền Hân, nhưng y phục của cô ta thì cô không sao lầm lẫn được. Cái áo màu đỏ nhạt, sau lưng in hình chữ V rất lớn đó, Bì Bì từng nhìn thấy nó không chỉ một lần. Từ thời trung học, Điền Hân đã thích mặc các kiểu quần áo có in chữ cái, từ nội y, áo khoác, bít tất, đến khăn quàng cổ, không thứ nào là ngoại lệ.
Còn Gia Lân, chỉ cần nhìn gáy của anh thôi là cô nhận ra ngay.
Dường như do hơi thở dồn dập, hít phải nhiều hơi lạnh, Bì Bì liên tục hắt hơi. Qua cơn hắt hơi, hai mắt đã nhạt nhòa đẫm lệ. Dưới phố, từng đám người ồn ào huyên náo cùng ánh đèn của những dòng xe cộ ngược xuôi vẽ nên từng vệt sáng lòa. Mọi vật xung quanh đều đang chuyển động. Nhưng hai người mà cô không muốn gặp lại đang thân mật ôm nhau, tạo thành một cảnh dừng, đóng băng ánh mắt cô vào một chỗ.
Đầu óc cô trống rỗng.
Cô vô thức lùi về sau một bước. Vừa vặn đằng sau có một cái ghế tựa, trên mặt ghế còn một lớp tuyết đọng. Cô thẫn thờ ngồi xuống, lớp tuyết lạnh băng từng chút thấm ướt chiếc quần bò của cô.
Họ vẫn đang đứng đó.
Ban đầu, họ cùng vào một tiệm hoa, mua một bó hoa hồng. Sau đó đi ra, tay trong tay sang quán trà sữa trân châu bên cạnh. Không lâu sau, mỗi người cầm trong tay một cốc trà sữa lớn ra khỏi quán, rồi cùng nhau đi về phía quán đồ nướng. Tại cửa quán, họ gặp người quen, cười chào nhau vô cùng thoải mái, người bạn đó vỗ vỗ vai Gia Lân, lặp đi lặp lại hai từ.
Bì Bì bắt chước khẩu hình của anh ta.
Đầu tiên là chữ o rất nhỏ, sau đó miệng kéo rộng ra.
Tuyệt vời? Thoải mái? Thân thiết? Bình thường…. Rốt cuộc đó là từ nào? Cô lẩm bẩm lặp lại trong lòng.
Chỉ chốc lát sau, cô đã tìm được một từ thích hợp.
Chúc mừng.
Người bạn ấy nói… Chúc mừng, chúc mừng.
Trong tích tắc khi hai người sánh vai nhau bước về khu đồ nướng, Bì Bì lấy điện thoại ra gọi cho Gia Lân. Dưới kia, cô thấy Gia Lân nghe điện thoại.
“Alo?”
“Gia Lân, là em, Bì Bì đây.”
“Ừm, chào em.”
“Không có gì quan trọng hết, muốn tâm sự với anh chút thôi.”
“Ừ, giờ anh đang có câu chuyện bên ngoài, không tiện nói chuyện, nửa giờ nữa anh gọi lại cho em, nhé?”
Cô hít thật sâu, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh: “Anh bận thế thì để mai rồi nói, Gặp sau nha.”
Không đợi đối phương trả lời, cô ngắt điện thoại, goi cho Điền Hân.
Lúc bắt máy, cô ta đang nói chuyện với người quen, vừa cười vừa đáp: “Alo, ai vậy?”
“Quan Bì Bì đây.”
“Hả, chào cậu.” Cô ta nói lớn tiếng, Bì Bì có thể trông thấy làn hơi trắng phả ra từ miệng cô ta khi cô ta nói: “Cậu hỏi về vé của buổi hòa nhạc sao? Yên tâm đi, đang ở chỗ mình, hai ngày nữa mình đưa cho Đào Gia Lân để mang đến cho cậu.”
“Sao lại ồn thế, cậu đang ở đâu vậy?”
“Đang ăn đồ nướng với bạn.”
Giọng nói của cô ấy thật sự rất vui vẻ.
Bì Bì cảm thấy có một cơn thịnh nộ không tên đang từ dưới bàn chân bốc thẳng lên đỉnh đầu, nhưng giọng cô lại càng thêm hời hợt: “Đúng rồi, dạo này cậu có gặp Gia Lân không?”
“Không có.”
Rất dứt khoát.
Mặc dù cách xa nhau, nhưng cô thấy sắc mặt Điền Hân bỗng dưng thay đổi. Cô ấy ngẩng đầu, nhìn Gia Lân.
Bì Bì cúp điện thoại.
Cô chạy thật nhanh xuống dưới, lao ra khỏi McDonal, chạy đến hè phố đối diện. Trên đường, cô thấy rất nóng, người như đang sốt cao. Xuyên qua làn khói dày mờ ảo của quán nướng, cô vọt vào trong quán, một quyền nhắm thẳng vào khuôn mặt đầy kinh ngạc của Gia Lân.
Gia Lân không hề mảy may né tránh, cô nghe thấy tiếng rắc phát ra từ chiếc mũi của anh.
Sau đó, mũi anh bắt đầu chảy máu.
Bì Bì tiếp tục vung quyền, nhưng Điền Hân lại là người nghênh đón. Điền Hân kéo lấy cổ áo cô: “Dừng lại mau! Quan Bì Bì!”
Bì Bì cười lạnh đẩy cô ta sang một bên: “Liên quan gì đến cô, chuyện hôm nay là gút mắc giữa tôi và Gia Lân. Cô đừng nhúng tay vào, bằng không ngay cả cô tôi cũng đánh đấy.”
Điền Hân cười khẩy: “Đúng là ở trong nhà thương điên mới ra, muốn ngang ngược là ngang ngược. Cậu mà dám đánh Gia Lân, mình đánh cậu.”
Bì Bì dứt khoát ra thêm một quyền, Điền Lân né tránh, trở tay tóm được tay cô, Bì Bì đau như bị rút gân. Nhưng mặc kệ, cô co chân đá Điền Hân, hai người túm lấy nhau bắt đầu ẩu đả.
Cô không nhớ rõ chung quanh có những ai, dường như mọi người trong quán đều đang xem trò hề này. Có người đến kéo cô ra, cô lại tỏ vẻ như muốn cắn chết người ta, có người muốn giữ hai tay cô lại, cô liền đá người ta một đá.
Hình như cô nghe thấy tiếng hét của Gia Lân. Nhưng cô chỉ mải lo giữ chặt tóc Điền Hân, chuyên tâm vào việc đánh nhau. Hai người lăn lộn trên đất, miệng thì kêu la inh ỏi, tay thì cùng bóp cổ đối phương.
Đột nhiên, một có một lực mạnh mẽ ập đến từ phía sau, ôm chặt lấy eo cô, kéo cô ra khỏi ngực Điền Hân.
Cô quay đầu nhìn, là Gia Lân. Cô cắn chặt răng, không để nước mắt của mình rơi xuống.
Bì Bì không rơi nước mắt một cách dễ dàng như thế, đặc biệt là vào những giây phút thế này.
Lần đầu tiên trong đời, cô thấy Gia Lân lôi cô ra khỏi đám đông không chút nương tình nào như vậy. Anh gọi một chiếc taxi, nhét cô vào trong xe, rồi hạ giọng quát: “Bì Bì, em về đi!”
Bì Bì nhanh chóng túm lấy tay Gia Lân, mặt mày méo mó: “Gia Lân, nói với em, đây chỉ là hiểu lầm! Em sẽ xin lối cô ấy mà!”
Anh không trả lời. Chỉ đưa tay lau vết máu trên mặt. Vài giây sau, anh nói: “Bì Bì, em có thể đánh anh, nhưng không thể đánh Điền Hân. Cô ấy là vợ anh.”
“Anh… Vợ anh?”
Cô bàng hoàng nhìn anh, tầm mắt màu chóng lướt xuống ngón áp út bên bàn tay trái của anh, nơi đó có đeo một chiếc nhẫn vàng rực. Cô không kìm được đưa hai tay lên che mắt mình, lắp bắp hỏi: “Anh… Anh kết hôn rồi?”
“Hôm nay bọn anh đi đăng kí kết hôn. Định mấy ngày nữa mới nói cho em biết…”
“Anh và Điền Hân? Gì chứ? Em không tin! Đào Gia Lân, cả thế giới này, ngoài em… ngoài em ra, không ai xứng với anh hết!” Bì Bì gắt gao giữ chặt tay anh, tuyệt vọng chất vấn.
Đúng, cô không hề thẹn với lương tâm. Cô, Quan Bì Bì xứng đôi với Đào Gia Lân, không phải vì môn đăng hộ đối, không phải vì cô có tương lai hay bằng cấp, mà vì cô biết mình là người đối xử với anh tốt nhất. Sẽ là người cùng anh đồng cam cộng khổ cả đời, là người chỉ tốt với một mình anh. Kiểu hứa hẹn ấy, trên thế giới này, trừ cha mẹ cô, bà nội và Gia Lân ra, Quan Bì Bì cô không dành cho bất cứ ai khác.
Nhưng mà, Gia Lân không cần, Gia Lân không cần.
Anh quyết tuyệt gỡ tay cô ra khỏi tay mình, nhẹ nhàng nói: “Nghe này, Bì Bì. Anh không nghĩ chúng ta sẽ có tương lai.”
“Là vì việc ra nước ngoài sao?” Cô run run hỏi, “Vì tiếng Anh của em không giỏi sao? Anh sợ em làm vướng chân anh sao? Em quên nói cho anh biết, Gia Lân, e có một người bạn, một người bạn trước đây, anh ấy đồng ý giúp chúng mình…”
“Không giống như những gì em nghĩ đâu.” Anh lắc đầu, “Anh thích cô ấy.”
“Anh gạt em!”
“Anh thích Điền Hân”, anh nói từng chữ rất rành mạch, “Là kiểu thích của tình yêu”.
Xe khởi động. Tuyết cuồn cuộn xoáy trên mặt đất.
Những người ở lại thu dọn tàn cuộc, xếp lại những băng ghế bị xô lệch. Cô thấy Gia Lân quay lại bên Điền Hân, cởi áo khoác ngoài của mình khoác trên người cô ấy. Sau đó, họ dịu dàng ôm nhau, trán chạm trán nhau, an ủi nhau, tựa như vừa tránh được một tai kiếp.
Tay cô bị Điền Hân bóp muốn gãy ra, mặt bị Điền Hân cào đến đau nhức.
Cô không biết mình đã làm những gì, cố gắng nhớ lại được những chuyện vừa qua, nhưng chỉ là những mảnh vỡ rời rạc.
Ký ức đang được tổ hợp lại theo một phương thức khác.
– Có thể Điền Hân cố tình chọn trường Bắc Đại vì Gia Lân.
– Họ cùng học chung lớp GRE.
– Lần mưa to nọ, Điền Hân chạy tới dự sinh nhật cô. Bởi vì Gia Lân sẽ đến.
– Trước đó nữa, Điền Điền từng đến nhà Bì Bì chơi rất nhiều lần, nghe Bì Bì kể chuyện xưa rất chăm chú, còn say mê hơn cả Gia Lân.
– Lại trước đó nữa, chính Điền Hân đã chủ động đề nghị với thầy chủ nhiệm muốn kèm cặp Bì Bì, thế nên mới chuyển đến ngồi chung bàn với Bì Bì.
– Trước mặt Gia Lân, Bì Bì chưa bao giờ thôi khen ngợi Điền Hân.
Bì Bì tự mắng mình là đồ ngốc. Vì sao lại không nhận ra điều đó sớm hơn?
“Cô gái đi đâu vậy?”
“Số 43 đường Đồng Nhân, tòa nhà kí túc của Báo Chiều thành phố C.”
Về đến nhà, Bì Bì vừa ngả mình xuống đã ngủ ngay. Hôm sau cô xin nghỉ ốm, ngủ một mạch từ sáng đến tôi. Ngày thứ ba, cô lấy lại tinh thần rồi đi làm, đi làm thì nhận được điện thoại của Bội Bội:
“Bì Bì.”

“….”

“Này.” Giọng nói của cô ấy có phần lo lắng.
“Thất tình sao?”
“Làm sao cậu biết?”
“Gia Lân gọi điện cho mình. Mình đến nhà cậu gõ đến sắp hỏng cả cửa rồi mà không thấy. Sau nghe hàng xóm nói cậu vẫn đi đổ rác đúng giờ, không thấy có gì nguy hiểm.”
“Mình ngủ.”
“Nghe mình nói này, cậu điên rồi sao, làm gãy mũi Gia Lân đó. Ngày mai anh ta đi Mĩ, vé máy bay đã đặt xong hết rồi.”
“…”
“Gia Lân nói, cậu ấy vẫn muốn nói rõ với cậu mọi chuyện, nhưng mãi không có can đảm. Điền Hân theo đuổi cậu ấy từ cấp 3 đến đại học rốt cuộc cũng thành đôi. Bởi vì không muốn đánh mất tình bạn với cậu, hai người họ đều không nỡ nói thật cho cậu biết. Vậy nên Điền Hân cũng chịu không ít ấm ức đâu.”
“Được rồi, là mình đồ Stupid.” Cô hờ hững trả lời.
“Mình không nghĩ như vậy, Bì Bì, cậu sẽ không buông tha Gia Lân dễ dàng như thế chứ.”
“Cậu nói đúng.” Bì Bì ngáp một cái, uống một ngụm trà to: “Bọn họ đã kết hôn rồi, mình mà không buông, mình sẽ trở thành kẻ thứ ba đó.”
“Việc hai người họ ra nước ngoài học, hơn năm mươi phần trăm là thỏa thuận giữa hai gia đình, chưa chắc đã có tình cảm. Cậu chỉ cần nói với mình, có muốn Đào Gia Lân quay về bên cậu không? Chuyện còn lại mình sẽ nghĩ cách.”
Bì Bì hỏi: “Cậu nghĩ được cách gì?”
“Là thế này. Mười giờ sáng mai họ đi máy bay đến Bắc Kinh. Sáng mai cậu hãy uống năm viên thuốc ngủ, yên tâm, không chết được đâu. Mình canh đúng giờ gọi cho Gia Lân, nói cậu tự sát. Chỉ cần cậu ta còn có lòng thương tiếc cậu, cậu ta không thể không quay lại.”
Bì Bì bật cười: “Bội Bội, cậu thật là hiểm độc.”
“Bụng dạ không hẹp hòi không phải là quân tử, hành sự không tàn bạo không phải là trượng phu.”
“Biết không, Bội Bội, hôm qua rốt cuộc mình đã nhận ra bản thân mình.”
“Cậu nhận ra bản thân mình?”
“Thì ra mình có thể thô bạo như vậy.” Cô tiếp tục uống trà, mỉm cười, “Trước kia các bạn cười mình sống trong nhà máy, mình không chịu, suốt ngày học đòi làm thục nữ.”
“Bì Bì đúng là người lời lẽ nhỏ nhẹ mà hành động lại to lớn. Cậu làm mình phải nhìn cậu bằng cặp mắt khác đó.”
Nói một hồi lại khiến cô nhớ đến chuyện hôm trước, không khỏi đau lòng, chực như sắp khóc. Có đồng nghiệp nhìn qua, cô vội kéo một chồng giấy, vờ lật sột soạt để giấu cảm xúc đi.
“Hôm nay nghỉ làm đi, đi uống café với mình nha.” Bội Bội bỗng nhiên đề nghị.
“Không được, mình phải đi làm, mình không thể về nhà, về nhà mình sẽ phát điên mất. Vả lại, cậu cũng bận mà.”
“Không phải về nhà mà uống café. Mình không bận, cậu đến đi. Chủ nhiệm của cậu ra ngoài hết rồi, cậu tích cực cái khỉ.”
“Làm sao cậu biết chủ nhiệm của mình ra ngoài?”
“Mình đang ở trước cửa chính của tòa soạn báo đây.”
Bì Bì xin nghỉ, cầm túi ra cửa lớn, từ xa đã nhận ra Bội Bội và Tiểu Cúc.
Vừa trông thấy họ, nước mắt cô bỗng trào ra.

Tagged: , , ,

4 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 14 – Phần 2

  1. bananachu123 13/11/2013 lúc 05:11 Reply

    Đánh hay lắm. Cmn ghét đôi kia quá. Hèn đến mức không dám nói ra. Khổ thân bạn Bì cứ thần tượng Gia Lân

    • candy 13/11/2013 lúc 11:00 Reply

      🙂, đã bảo Bì Bì bên ngoài thục nữ nhưng bụng dạ dã man lắm mà ^^

  2. dung 16/11/2013 lúc 01:39 Reply

    thanh maitrúc mã mà cũng kn thật. Nếu nói rõ ràng có khi bìbì lại chúc phúc cho ấy chứ. Đánh là đáng lắm. Nhg mà cái số nam phụ nó cũng chỉ như thế thui. Dẹp ra cho nam 9 rảnh đường nào

    • candy 16/11/2013 lúc 01:42 Reply

      ^^, đó nguy hiểm tiềm tàng của những mối quan hệ không rõ ràng.

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s