Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 16 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 16

Khẩu vị của Tế Ti đại nhân

Phần 2

Hôm trước, đăng nhầm, ^^, hôm nay đăng lại, mọi người thông cảm nhé!

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Bì Bì thiếp đi trong rã rời. Đến hừng đông, cô lên cơn sốt, cả người nóng hừng hực, miệng nổi đầy bọng nước. Trước giờ, Bì Bì luôn tin tưởng vào sức đề kháng của mình, thường ngày bị bệnh cũng không đi bệnh viện. Giờ lại càng không chịu đi, cô sợ khám bác sĩ, liền quấn chặt chăn cho toát mồ hôi, đến giữa trưa mới hạ sốt.
Ngoài việc vài lần đưa cho cô túi đá chườm trán, Hạ Lan Tĩnh Đình vẫn ngồi lặng lẽ trên sô pha cạnh giường, xem một quyển sách bằng chữ nổi dày cộm.
Bì Bì mơ màng ngồi dậy. Chăn trên vai trượt xuống, cô mới phát hiện người mình vẫn đang trần trụi. Cô không kìm được “A” lên một tiếng.
“Kêu cái gì, tôi có nhìn thấy đâu.” Anh lạnh lùng thốt lên, vung tay ném xấp quần áo bên cạnh mình cho cô.
Quần áo đêm qua đã được giặt sạch và hong khô. Cô đón lấy, cảm ơn rồi nói tiếp: “Ngày không còn sớm nữa, tôi phải đi làm thôi. Chiều nay phải kiểm tra hồ sơ cho ban.”
Hạ Lan Tĩnh Đình đứng lên, đi đến cửa rồi ngoảnh lại nói: “Đi ăn cơm đi.”
Cô sững người một lúc mới hỏi lại: “Anh… ở đây… có… có đồ ăn của người?”
Anh nói: “Tôi sẽ chiên trứng.”
Căn nhà tối tăm, u ám và khô khan, lảng vảng mùi dương xỉ, nhưng nhờ có lò sưởi nên rất ấm áp.
Anh đưa cô đi xuyên qua căn phòng khách tối mờ, đến phòng bếp ở phía đông. Khi đi, anh luôn lịch sự dìu tay cô, như sợ cô sẽ xỉu bất ngờ.
Phòng bếp của Hạ Lan Tĩnh Đình có diện tích không lớn nhưng thiết kế rất hiện đại. Trần xanh biếc, tường dán giấy màu trắng với hoa văn rong biển. Trên đầu treo rất nhiều loài cây kỳ lạ. Bì Bì chỉ nhận ra hai loại trong số đó là Lan và Kim Đằng. Một cái tủ lạnh lớn đặt bên cạnh cửa sổ, rất cao. Bàn bếp dường như để không. Có mấy nhánh Nha Đam và những cành Xương Rồng nở hoa màu hồng đang giương nanh múa vuốt bên trên. Ở một góc phòng, có hai cây Long Huyết thơm, cao lớn. Cành sum suê rậm rạp. Lá xanh bóng như bôi mỡ, không dính một hạt bui nào. Hình dáng và màu sắc quá hoàn mỹ khiến Bì Bì suýt nữa tưởng chúng là cây nhựa.
“Đến đây, làm quen với nhà bếp của tôi đi.” Hạ Lan Tĩnh Đình vỗ vỗ lên tủ lạnh nói: “Tên của nó là Tiểu Bạch.”
Bì Bì ngạc nhiên nhìn anh.
Anh lại chỉ và chiếc bàn bếp: “Tôi gọi nó là Tiểu Hắc. – Tộc Hồ của chúng tôi có trí nhớ rất dai, thích đặt tên cho các đồ vật.”
Thì ra mỗi một vật dụng trong nhà đều có tên. Mỗi một chậu hoa anh trồng cũng vậy. Bì Bì chỉ vào chính mình rằng: “Vậy anh gọi tôi là tiểu Hoàng đúng không?”
“Tôi gọi em là Bì Bì. Mặc dù tôi rất ghét hai chữ này.” Anh nửa cười nửa không, “Tiểu Hoàng là tên tủ bếp.”
“Anh không ăn cơm, mua bàn bếp làm gì?”
“À. Tôi luôn cố sống như một con người, hơn nữa tôi còn có khách là người.”
Anh lần theo ngăn tủ, lấy ra một cái chảo mới tinh, đặt lên bếp ga.
Lúc bật bếp, bếp tóe lên mấy tia lửa, nhưng không cháy. Thêm vài giây sau, bất ngờ “bùng” một tiếng, lửa chợt bốc lên dữ dội. Bì Bì hết hồn một phen.
Có khói bốc lên từ đáy nồi, Bì Bì lập tức ngửi thấy mùi khét.
“Cái gì khét vậy?”
Anh lật ngược đáy chảo lên, mang đến chỗ cô, đưa ra trước mặt cô: “Dưới đáy có thứ gì sao?”
Bì Bì nhìn nhìn, nhẹ nhàng nói: “Là nhãn hàng, anh quên bóc ra.” Nói đoạn, cô dùng một con dao nhỏ gỡ phần giấy còn dính trên đó ra, “Giờ thì được rồi.”
Anh lấy trong tủ lạnh ra hai cái trứng, đập một cái cho vào chảo. Động tác rất vụng về. Hình như đây là lần đầu tiên anh đập trứng. Nhưng Bì Bì lại thấy, Hạ Lan Tĩnh Đình tuy không nhìn được, nhưng có thể cho chính xác cái trứng vào trong chảo đã là chuyện không đơn giản rồi.
“Hình như nên cho vào ít dầu nữa.” Cô nói.
Đứng ngoài nhìn một lúc, cô không nén được tò mò hỏi: “Anh cũng ăn trứng sao?”
“Không.” Anh trả lời, “Tôi mượn của hàng xóm đó.”
Anh nhỏ vào một ít dầu. Rất nhanh, một bên trứng đã được rán chín. Hạ Lan Tĩnh Đình nói tiếp: “Nhìn cho kỹ tay nghề của tôi này.” Dứt lời, tay anh nhấc cái chảo lên, hất một cái, miếng trứng bay lên cao, lật ngược trở lại, rồi rơi xuống.
Tiếp đó anh hỏi: “Trứng đâu rồi?”
Bì Bì khoanh tay đáp: “Dưới đất ấy.”
Cô đi lấy một đôi đũa kẹp miếng trứng lên, ném vào thùng rác.
Chờ cô quay lại, Hạ Lan Tĩnh Đình đã cho vào chảo một cái trứng khác: “Làm lại lần nữa này, đảm bảo lần này không thất thủ.”
Lúc này anh chiên thuần thục hơn. Bên ngoài hơi xém nhưng bên trong rất mềm, còn vẫy ít muối lên mặt.
Anh cười rất đắc ý hỏi: “Mùi vị thế nào?”
“Rất ngon.” Cô ăn lấy ăn để, thấy anh đứng một bên, liền hỏi: “Anh thì sao? Anh ăn gì?”
Hạ Lan Tĩnh Đình lấy trong tủ ra một cái đĩa, bên trên có năm đóa thủy tiên. Anh nhỏ vài giọt mật lên, rồi cho từng đóa vào miệng ăn ngon lành.
Anh ăn rất nho nhã, vừa ăn vừa uống nước đá, vừa chầm chậm nhai thật nhỏ rồi mới nuốt. Hoa chỉ lớn cỡ đầu ngón tay, vậy mà anh ăn tới nửa tiếng đồng hồ. Ăn xong còn dùng khăn ăn lau lau miệng. Đây mà gọi là ăn điểm tâm sáng sao, làm người ta cứ tưởng anh ta đang thưởng thước yến tiệc chứ.
Bì Bì không nhịn được cười: “Tôi vẫn nghĩ anh theo chủ nghĩa truyền thống, không ngờ phong cách lại hiện đại đến vậy.”
“Tôi là dân du mục, thích dùng dao nĩa, không thích dùng đũa.”
Bì Bì đến cửa mang giầy. Trước khi mở cửa, anh đứng chắn trước cửa, rất ngang ngược hỏi cô: “Vì sao không thích tôi? Vì tôi không đẹp trai? Không có tiền sao? Hay là vì tôi là hồ ly? – Không phải em phân biệt chủng tộc đấy chứ?”
Bì Bì đáp: “Bởi vì anh quá già.”
“Quá già?” Lông mày anh giật giật, lên tiếng phản bác, “Trông tôi rất già sao? Đừng để ý tôi đã sống bao lâu, về sinh lý thì chỉ có hai mươi sáu tuổi thôi.”
“Anh lớn hơn tôi tám trăm tuổi. Tám trăm tuổi đó Hạ Lan tiên sinh. Trong khoảng thời gian đó, giữa chúng ta, há lại chỉ tồn tại sự cách biệt về thế hệ? Và dù sự cách biệt về thế hệ không nhiều lắm. Nhưng tôi chỉ có thể chấp nhận một người đàn ông lớn hơn mình tối đa tám tuổi thôi. Xin lỗi, tôi không có cách nào xem xét trường hợp của anh. Anh lớn hơn tôi nhiều quá.”
“Em biết đấy,” anh có vẻ hơi bị đả kích, “Loài người luôn sợ chết. Tôi sẽ không chết, hơn nữa tuyệt đối sống lâu hơn em.”
“Tôi cũng không thích một người luôn ra vẻ ông cụ non, luôn tự cho mình hiểu rõ thế sự, nhưng thật ra là sống không bằng chết. Từ trong ra ngoài đều thối nát; từ trong ra ngoài đều nhạt nhẽo, giống như đang sống ở trong xã hội cũ vậy.” Bì Bì mạnh mẽ phản bác.
“Bì Bì, tôi không tranh cãi với em, hôm nay tâm trạng em không tốt.” Anh dùng ngón trỏ đè lên môi cô: “Thật ra tôi không già, mà còn rất hoạt bát, thú vị. Hơn nữa, tôi sinh ra đã có thân phận cao quý, là một quý tộc.”
“A ha,” Bì Bì làm một vẻ mặt khoa trương, “Quý tộc? Anh thuộc triều đại nào?”
“Gia tộc tôi là thủ lĩnh của hồ tộc. Đương nhiên với em mà nói, chuyện này rất xa xôi và xưa cũ.”
“Tôi ghét xã hội giai cấp.”
“Đó là vì em không thuộc về giai cấp đứng đầu.”
“Hạ Lan Tĩnh Đình, anh có mở cửa không?”
Anh cầm lấy áo khoác, chịu thua mở cửa: “Tôi tiễn em.”
Lúc đi ngang qua một chiếc cầu vượt, Hạ Lan Tĩnh Đình nói: “Nếu tôi là em, tôi sẽ không nhảy từ đây xuống, bê tông rất cứng.” Lúc họ cùng nhau chờ tàu địa ngầm, Hạ Lan Tĩnh Đình còn nói tiếp: “Nếu tôi là em, tôi nhất định không nằm lên đường ray, sẽ chết rất thảm thương.”
“Anh có bệnh à, anh nói nhảm gì thế.”
“Tôi lo cho thân thể của em.” Anh thản nhiên nói, “Bất cứ hành động gì gây tổn hại đến lá gan của em, tốt nhất là em nghĩ cũng không được nghĩ. – Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
Cô nghe xong âm thầm phỉ nhổ.
Đến nửa chặng đường, anh lại đeo hạt châu vào tay cô lần nữa: “Không được tháo nó ra, để tôi có thể tìm được em bất cứ lúc nào.”
“Không phải anh đã gieo mùi hương rồi sao?”
“Chỉ có tác dụng khi ở gần.”
“Vì sao tôi luôn phải được anh tìm thấy?”
“Bởi vì hạnh phúc cả đời em đều nằm trong tay tôi.”
Cô muốn nổi điên, nghiến răng nghiến lợi lục lọi túi xách tìm cây kéo. Anh vội ngăn lại, nắm chặt tay cô khiến nó như muốn gãy rời: “Em dám tháo nó xuống, tối nay tôi sẽ ăn thịt em đấy. Không biết kiếp trước tôi đã làm gì sai, kiếp này mới gặp một người phụ nữ không có đầu óc như em.”
Cô đau đến nỗi biến sắc. Mọi người trên tàu điện nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ. Thế nhưng Hạ Lan Tĩnh Đình vẫn cứ nắm như vậy, qua hơn nửa ngày mới buông ra.
Anh đưa cô đến tận cửa toà soạn.
Bì Bì xuống giọng cầu xin: “Hạ Lan, anh buông tha cho tôi được không? Gần đây tôi rất xúi quẩy. Thật sự cần được yên tĩnh.”
Anh lại khôi phục vẻ mặt trên quân bài poker, lạnh lùng đáp: “Buông tha em thì có thể, nhưng em phải thề là sẽ tự bảo vệ mình thật tốt.”
“Tôi xin thề.” Bì Bì hiểu hàm ý chính xác mà anh muốn nói, “Tôi nhất định sẽ thay anh bảo vệ thứ…đồ kia thật tốt, nếu tôi thật sự muốn chết, chắc chắn sẽ báo cho anh trước tiên.”
Anh đi rồi. Nói lời là giữ lời, không tới tìm cô nữa.

 End chương 16

Tagged: , ,

One thought on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 16 – Phần 2

  1. bananachu123 22/11/2013 lúc 12:40 Reply

    Ha ha màn chiên trứng ngoạn mục quá

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s