Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 17 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tít♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 17

Buổi diễn của A Quy

Phần 1

Trong lúc đang than thở, ngẩng đầu, liền trông thấy một người đã lâu không gặp.
Hạ Lan Tĩnh Đình.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Tình yêu có lực sát thương rất lớn.
Không ai tưởng tượng được hàng loạt những sự việc ngoài ý muốn ấy đối với một cô gái lại có lực sát thương lớn như thế. Đầu tiên, trên mặt Bì Bì xuất hiện một lớp tàn nhang, sau đó không hiểu tại sao mà nướu cũng sưng lên, đau đến độ ăn không ngon, làm thế nào cũng không tiêu viêm được. Tiếp đó là sụt ký đột ngột, rụng tóc, chán ăn, hai bọng mắt thâm quầng. Lúc đi, người cứ lâng lâng bay bổng như cọng rong biển đang nhảy múa.
Tin thất tình lan truyền khắp nơi, đến tai bạn bè và đồng nghiệp, gia đình cũng tự nhiên biết hết. Môn không đăng hộ không đối, một gia đình nghèo đối với tình yêu như thế chẳng qua chỉ vì lợi ích, có mơ tưởng cũng không nên ôm quá nhiều hy vọng. Khi rèn sắt nên thêm dầu, nhưng khi tắt lửa thì nên rút củi. Là hài kịch hay bi kịch cứ để tự nhiên, tan vỡ cũng đã tan vỡ rồi. Có điều, bà nội Bì Bì sợ cháu gái vì chuyện này mà đau buồn, muốn theo trò chuyện với cô nhiều hơn, nhưng đều bị cô dùng mấy lời qua loa đuổi khéo về: “Thật ra, cháu với Gia Lân trước giờ chỉ là bạn tốt, chỉ là bạn tốt mà thôi.” “Gia Lân vẫn là anh cả của cháu, mãi mãi chỉ là như thế.” “Chuyện tình cảm giữa Gia Lân và Điền Hân cháu đã sớm biết rồi, lười nên chưa nói cho mọi người.”
Để chứng minh Gia Lân ra đi không mang theo một áng mây, Bì Bì còn bình tĩnh đứng trước mặt cả nhà, gọi cú điện thoại đầu tiên đến Los Angeles cho Gia Lân. Thân thiện thăm hỏi mấy vấn đề sau.
  1. Đi đường bình anh chứ.
  2. Chênh lệch múi giờ như thế nào.
  3. Khí hậu California ra sao.
  4. Có quen thức ăn bên đó không.
Cuối cùng cô trịnh trọng chúc Gia Lân và Điền Hân hôn nhân mỹ mãn, sớm sinh quý tử, sống đến bạc đầu, vợ chồng hòa hợp, rồi vui vẻ cúp điện thoại trước mặt cả nhà đang trợn mắt há hốc mồm. Con gái nhà nghèo suy cho cùng vẫn có sức chịu đựng cao. Ba mẹ Bì Bì cho rằng Bì Bì đã đủ sức chấp nhận những đả kích nặng nề rồi. Nhưng cũng có phần nghi ngờ, cô rộng lượng như vậy phải chăng là đã có niềm vui mới, bèn cảnh cáo cô lúc này không được dễ dàng rơi vào bể tình nữa, tránh giẫm lên vết xe đổ. Bì Bì vội nói, đương nhiên không thể nào! Vì vậy cả nhà liền yên tâm, đứa trẻ này chỉ trong một đêm đã trưởng thành, làm cho người ta vui mừng xiết bao. Nhân cơ hội này, Bì Bì tuyên bố mục tiêu sắp tới của mình là nhanh chóng hoàn thành khóa học buổi tối, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất phấn đấu trở thành phóng viên.
Song hùng tâm tráng chí như thế chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Bì Bì trốn trong kí túc xá, tinh thần hoảng loạn, đắm chìm trong bi thương, càng ngày càng sa sút, cả tháng không về nhà.
Cô lắp một dây mạng nối vào kí túc xá, tan tầm trở về chuyện đầu tiên cô làm, chính là ghé thăm trang web đại học kinh tế ở California mà Gia Lân theo học. Xem nơi đó mở những khóa học nào, giáo sư trông ra sao, đoán xem ai sẽ là giảng viên của Gia Lân. Trang web đó cũng hay cập nhật, đến cả phỏng vấn học giả, mở tọa đàm, ai ra sách, đều được quảng bá rộng rãi. Các nghiên cứu sinh có diễn dàn riêng. Cô nhanh chóng đoán được ID của Gia Lân, ước chừng do vừa mới đến, lại không có thói quen viết tiếng anh, Gia Lân ít khi đăng nhập, cũng ít khi bình luận. Nhưng anh thường tham gia diễn dàn sinh viên Trung Quốc “Giấc mơ quay về triều Đường”. Gần như cách vài ngày lại để lại một vài bình luận. Ở đó anh thảo luận về bóng đá, điện ảnh, có đăng ký mua hai thứ tivi và xe đạp, còn giúp quyên góp tiền cho bênh viện nhi đồng ở địa phương.
Bì Bì đã làm một chuyện kì quái nhất, là dùng Google Earth để tìm ra phòng trọ của Gia Lân. Đó là một tòa nhà hiện đại màu trắng gần trường học, bên cạnh là một sân đánh golf rộng lớn, có một con sông êm đềm chảy qua, đằng sau là bãi đỗ xe. Có một lần Bì Bì đã nhìn thấy vài bóng người, có một người rất giống Gia Lân.
Giây phút đó, cô vô thức rơi lệ, càng nghĩ lại càng đau lòng, khóc suốt cả đêm. Một mặt, cô thầm chửi mình không có tiền đồ, lãng phí thời gian theo dõi người khác, việc này còn đáng xấu hổ hơn làm gián điệp; một mặt vận dụng tất cả các phần mềm có thể để tìm kiếm Gia Lân, song cũng chỉ tra được mấy thứ linh tinh, tin tức không đầu không cuối. Nhưng tra từ khóa Gia Lân trên google đã trở thành bài tập về nhà phải làm hàng ngày của Bì Bì, dù chỉ là rê chuột lên xuống, cả đêm cứ vậy trôi qua.
Buồn cười ở chỗ, thực ra Bì Bì không cần phải vất vả như vậy.
Mỗi tháng Gia Lân đều gửi Cho Bì Bì một bưu phẩm, ân cần thăm hỏi gia đình cô, tiện thể nói mấy câu về tình hình hiện tại của mình. Ví dụ như đang học lái xe, ví như tham gia câu lạc bộ bóng rổ, ví như môn nào cũng đạt điểm A, ví như mới học được cách làm món sườn nướng, blah, blah… Cuối mỗi phong thư anh đều nói một câu xin lỗi, không hề đề cập đến Điền Hân, cũng không giải thích nhiều. Bì Bì không hồi âm, cũng không chủ động gọi điện.
Thế giới này cũng không cho phép Bì Bì sa đọa nhanh như vậy.
Hai tuần sau khi cô chia tay Hạ Lan Tĩnh Đình, tòa soạn báo xảy ra một sự kiện. Một phóng viên thực tập lợi dụng quyền hạn đòi đơn vị được phỏng vấn đưa tiền và quà bị truyền thông phơi ra ánh sáng. Tổng biên tập giận tím mặt, vì để ngăn cản việc này tái diễn, nên quyết định hủy bỏ quyền phỏng vấn của các phóng viên thực tập. Vậy nên thẻ phóng viên thực tập của Bì Bì danh chính ngôn thuận bị thu hồi. Vệ Thanh Đàn đành phải tự mình xông pha, định ngày hẹn với Hạ Lan Tĩnh Đình. Nhưng tiếp nhận cuộc hẹn của cô ấy là một vị luật sư nổi tiếng trong tỉnh. Luật sư lễ độ và nghiêm chỉnh nhắc lại việc Hạ Lan tiên sinh từ chối đề nghị được phỏng vấn. Dù không cam lòng, song việc này xem như đi vào ngõ cụt.
Bị đả kích, Bì Bì không thể không tìm Vệ Thanh Đàn tư vấn cho mình một lối thoát.
“Thẳng thắn mà nói, tiền lệ quả là có chuyện phóng viên thực tập được chuyển sang chính thức, nhưng đó đã là chuyện nhiều năm trước rồi. Khi đó tòa soạn báo thiếu người, bộ phận tuyên truyền là một đám thanh niên vô cùng hiếu động, mặc dù không có giấy chứng nhân phóng viên, cũng không được đào tạo chuyên ngành nhưng lại có nền tảng vững chắc, viết được rất nhiều tin đáng giá. Tòa soạn thuê họ là phóng viên tạm thời, nhiều người không lâu sau đó được chuyển thẳng qua chính thức.” Vệ Thanh Đàn nhìn ánh mắt tha thiết của Bì Bì, thở dài, “Nhưng tình huống bây giờ hoàn toàn khác. Sinh viên tốt nghiệp ngành báo chí quá nhiều, nơi nào cũng thừa người, còn ai muốn tuyển phóng viên thực tập nữa?”
“Nếu em thật sự muốn làm phóng viên, chỉ có một con đường,” chị ta cuối cùng cũng nói, “Thi nghiên cứu sinh, sửa lại lí lịch của em.”
Đại học C có khoa báo chí đứng đầu cả nước, mức độ cạnh tranh cũng đứng đầu cả nước. Để có đủ tư cách thi, Bì Bì cần có bằng chứng nhận chính quy chuyên ngành báo chí. Về điều kiện này, cô đã từng dốc hết tâm can dành được trong một kì thi trước đây. Căn cứ vào sổ tay hướng dẫn tuyển sinh, cô mua tất cả các sách luyện thi, còn bỏ ra một nghìn đồng để mua các tài liệu hướng dẫn và đề ôn tập. Cô tham gia hai lớp thi thử, học ngày học đêm thuộc lòng các đề mẫu. Trước ngày thi, cô cố gắng quên đi một sự thật sau:
…Năm ấy, nghiên cứu sinh khoa báo chí của đại học C chỉ tuyển 23 người. Trong đó, mười lăm người là tham gia theo diện được đề cử. Đợt thi này chỉ tuyển có 8 người. Nhưng con số báo danh đã vượt quá 300, không ít người trong số đó đã tốt nghiệp và được truyền thông địa phương cử tới để đào tạo chuyên sâu.
Bởi vậy, kỳ thi nghiên cứu sinh đầu tiên, mặc dù vượt qua điểm chuẩn tất cả các môn, có mấy môn còn vượt rất xa, nhưng Bì Bì vẫn rớt.
Tuy bại mà vinh, Bì Bì phải giật mình bởi điểm số của chính mình. Cô thừa nhận, một năm nay, mỗi ngày cô rời giường từ năm giờ sáng, trừ ăn cơm ra còn lại dành hết cho đọc sách. Vì muốn thi môn chính trị thật tốt, cô chăm chỉ đọc báo chí, trước khi đi ngủ còn ôn lại những tin tức trong ngày một lần. Đối với kinh tế và chính trị của thế giới, trước giờ cô không có chút hiểu biết gì, còn đối với tin tức, truyền thông, quảng cáo, dư luận, trên internet đã có những lý thuyết chứng minh vững chắc. Cô dùng 500% nỗ lực để viết, dù không thi đậu nhưng khiến các giáo sư khá ấn tượng. Có vị giáo sư già rất hòa nhã, cổ vũ cô, nói nếu tiếp tục cố gắng, lần sau sẽ có hy vọng.
Bì Bì đã trải qua một năm rất mệt nhưng cũng rất phong phú. Cuộc thi làm cô quên đi nhiều chuyện. Kết thúc cuộc thi, cô quyết định để bản thân thư giãn, bèn mua hai vé xem NK biểu diễn, hẹn Bội Bội cùng đi xem. Để gặp được ngôi sao nhạc rock and roll này, Bì Bì đã tìm mua tất cả các album của anh ta, hy vọng Bội Bội có thể lợi dụng chức quyền xin cho cô một chữ kí.
Không ngờ gần đến giờ xuất phát thì Bội Bội bị một phóng viên thực tập bám lấy, làm thế nào cũng không đuổi đi được. Bì Bì vội vàng gọi điện cho Tân Tiểu Cúc – một người hoàn toàn không có hứng thú với nhạc rock and roll, nhưng được tin tối nay cô nàng đã có hẹn.
Cô đành phải đến sân vận động C trước nửa tiếng đồng hồ để bán lại một vé. Người mua vé kiên trì mặc cả với cô, đồ mua ba đồng bán lại thì hai đồng cũng chẳng đáng, cô chẳng cò kè nhiều liền bán cho xong.
Trong lúc đang than thở, ngẩng đầu lên liền trông thấy một người đã lâu không gặp.
Hạ Lan Tĩnh Đình.
Advertisements

Tagged: , ,

One thought on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 17 – Phần 1

  1. Nguyễn Tuyết 26/11/2013 lúc 14:46 Reply

    bì bì đang cố gắng mạnh mẽ, cố lên
    thank bạn

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s