Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 20 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 20

Bì Bì gây rối

Phần 1

Ánh trăng như làn mưa, len qua khe lá rơi xuống, từng giọt sáng nhàn nhạt đáp lên đôi gò má mịn màng của anh. Bì Bì nhận ra anh có một đôi môi vô cùng gợi cảm, vành môi đầy đặn, ánh mắt anh trong veo, dịu dàng lạ thường, pha lẫn chút triều mến và chờ mong. Cô vươn hai tay ra, ôm lấy khuôn mặt anh và bất ngờ hôn anh.

1533078-800x600

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Âm thanh xung quanh đủ ồn ào, xen lẫn tiếng lửa trại nổ tanh tách, nhưng không đủ che đậy được tiếng gọi đó bởi nó hết sức rõ ràng. Rõ ràng đến mức, cả đám thanh niên đều quay lại nhìn; các cô gái — tuy rằng biết đó là tiếng của ai — vẫn ngoái đầu xác nhận. Kèm theo đó là những tiếng thở dài loáng thoáng không biết từ đâu truyền đến: “Tội nghiệp Hạ Lan…”.
Quả có rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào cô.
Bì Bì vội cúi đầu, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Bên cạnh có ai đó muốn lật tẩy cô, cất giọng hỏi: “Ồ, Bì Bì, xin nhiều chuyện một chút, ai là Gia Lân vậy?”
Nhưng khi thấy vẻ mặt như muốn thắt cổ đến nơi của Bì Bì, mọi người liền im bặt.
Vài giây sau, Bì Bì mới rón rén ngẩng đầu lên, lén quan sát phản ứng của Hạ Lan Tĩnh Đình. Trong lòng thầm nghĩ, cái tên Hạ Lan này gặp phải chuyện xấu hổ như thế, có khi nào nổi trận lôi đình rồi ăn thịt cô không?
Nhưng may thay, may thay. Không có biểu hiện gì cho thấy là anh đang tức giận cả.
Anh hết sức bình tĩnh mở nắp chai nước suối, uống một hơi cạn sạch. Sau đó ném vào thùng rác tái chế, rồi vào sân tiếp tục chơi bóng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cơ mà, nhất định trong lòng anh đang cực kỳ không vui.
Thế nên, suốt trận bóng, Bì Bì xem mà tâm trạng chẳng hề thoải mái. Lúc đầu còn biết bên nào đổi phát bóng, bên nào được bao nhiêu hay hỏng bao nhiêu điểm. Nhưng xem một hồi, tầm mắt đã vượt ra khỏi sân bóng, rơi xuống trên mặt hồ mênh mông xa xa.
Cô nhớ đến những kỷ niệm đã trải qua cùng Gia Lân, đâu đâu cũng là ngọt ngào, đâu đâu cũng là hạnh phúc. Ngoại trừ màn kịch diễn ra vào cái đêm tuyết rơi đầy như mũi kim đâm thẳng vào tim cô ấy. Cô cẩn thận nhớ lại từng chi tiết hôm đó, nhớ lại từng lời của Gia Lân, chợt phát hiện hình như Gia Lân không hề nói xin lỗi cô. Nhưng, Gia Lân đối với cô quá tốt, tốt đến nỗi khiến cô nghĩ rằng, ngoài việc “tạo hóa an bài, mệnh trời đã định” thì không còn cách giải thích nào khác. Khoảnh khắc nhục nhã cùng với sự phản bội, sự căm phẫn, và buồn thương lại hiện ra trước mắt. Cô cảm thấy mệt mỏi vạn phần, tựa như quay trở về thời còn trung học. Hết thảy những lời nói của các bạn học giờ đây đều đã ứng nghiệm rồi. Cô là người không thể có may mắn, không thể có được vị trí đầu tiên, cha cô không bao giờ làm giàu được, Gia Lân cũng vĩnh viễn không yêu cô. Tất cả mọi thứ đều đã được an bài. Đến những chuyện đang xảy ra đây, cũng đều sẽ không thành công, cũng đều sẽ không như ý nguyện. Cuối cùng thì mọi kết cục đều dùng cái bộ mặt không thể thay đổi đó ra đàn áp cô, tựa như một bia mộ đóng đinh cô thật chặt vào mặt đất. Ngoại trừ chấp nhận nó thì cô không còn lựa chọn nào khác.
Là như thế sao? Vĩnh viễn là thế này sao? Cô không thể thoát khỏi cũng không thể thay đổi số mệnh sao? Tâm trí cô giờ là một mớ hỗn độn. Quai hàm cắn chặt đến run lên. Cô không ngừng tự hỏi bản thân như thế, mãi cho đến khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, mới chợt giật mình tỉnh mộng, vội vàng ra sức vỗ tay hùa theo sự  tán thưởng của đám đông.
Có người vội thu dọn bàn ăn, Bì Bì cũng nhặt mấy cái chai rỗng và giấy ăn rải rác trên đất, đem bỏ vào thùng tái chế. Khán giả dần dần tản ra. chỉ còn Hạ Lan Tĩnh Đình đứng xếp lưới một mình giữa sân. Bì Bì đứng yên lặng lẽ đợi anh.
Bóng dáng Hạ Lan dưới ánh trăng rất không thật, tựa như một ảo ảnh lẻ loi đơn độc, chỉ cần một cơn gió khẽ thổi qua, là anh sẽ hóa thành cánh bướm bay lên trời cao, hoặc hóa thành những giọt nước tan vào biển cả. Cô đứng ngẩn ngơ nhìn, ảo ảnh đơn độc đó chợt đi về phía cô. Cô nghe thấy Hạ Lan Tĩnh Đình nói:
“Thế nào? Cánh gà lúc nãy có ngon không?”
“Rất ngon, cám ơn anh.” Cô cắn cắn môi, ngượng ngùng nói, “Xin lỗi, lúc nãy tôi đã gọi nhầm. Thật đáng xấu hổ.”
Hạ Lan Tĩnh Đình “Ừ” một tiếng, miệng thoáng qua nét cười mỉa mai: “Không sao. Thật ra tôi và Gia Lân rất có duyên với nhau.”
“…..” Bì Bì mở to hai mắt nhìn, “Có duyên?”
“Em không phát hiện ra sao? Gia Lân, Tĩnh Đình, bốn chữ này, vừa hợp thanh vừa hợp vần, khó trách em nhớ lầm. Một lần hoặc hai lần thì không sao, nhưng về lâu dài thì không thể được. Biết đâu chừng về sau, khi em nhắc tên Tĩnh Đình lại nhớ đến Gia Lân, vậy thì nguy rồi. Không thì, tôi đi sửa lại tên vậy?”
Ha ha, trong lòng cô cười khổ, hồ ly châm biếm người khác là như thế này đây sao, rõ là nói mà mặt không biến sắc mà, liền vội vàng giải thích: “Thật sự chỉ là lỡ lời thôi, anh đừng cho là thật, được không? Huống hồ khi nãy tôi đã vỗ tay cỗ vũ anh rất nồng nhiệt, coi như là đoái công chuộc tội nhé?”
Hạ Lan Tĩnh Đình cố nén giận nhìn cô, muốn nói gì nhưng lại kiềm xuống.
Một lát sau, anh thở dài: “Tôi đến chỗ đánh đàn ghi ta cạnh lửa trại đây, em có muốn nghe không?”
Bì Bì vội nói: “À, được!”
Vừa ngồi xuống bên lửa trại, Lý Thanh Thanh ngồi bên trái, đã ghé tai nói thầm: “Bì Bì, em và Hạ Lan có oán thù hả?”
Bì Bì lắc đầu: “Không có đâu!”
“Thế sao khi anh ấy đánh bóng thua em còn vỗ tay nhiệt tình như thế?”
“Hả? ? ?”
Bì Bì lúng túng, trán vã cả mồ hôi. Tiêu rồi, thế là tiêu rồi, có Quan Bì Bì cô đến phá rối, đêm nay, danh vọng và uy tín mấy trăm năm nay của Tế ti đại nhân trong tộc Hồ chỉ trong chốc lát đã bị cô hủy mất rồi!
Cả đám người đột nhiên im lặng.
Hạ Lan Tĩnh Đình cầm lấy cây ghi ta, so dây, rồi đàn lên một khúc nhạc dạo đầu du dương, sau đó giọng hát trầm thấp cất lên:
Rượu biệt ly chỉ bán đấng nam nhi
Thấy đấu trà thơm vội vàng che mũi
Trách buổi chợ sáng đong lưng đếm thiếu
Liếc trộm xem quần áo kiểu dáng gì
Trêu đùa danh vọng thăng trầm
Bán lụa sớm câu Đức Sinh đường
Gột rửa tấm thân ngân ca ngõ Điềm Thủy.[1]
[1]Tác giả trích từ văn của Lý Thanh Tiếu. Nguyên văn Hán Việt:
           Li tửu các tu mi trường,
            Kiến đấu trà yểm tị mang.
            Sổ thuyết triêu thị khuất thân lượng,
            Nghễ khuy y lí tạo bạch trạng,
            Liêu bát tả hữu phù trầm vọng.
            Dục tăng quyên thần điếu đức sinh đường,
            Mộc bạch thân túc ca điềm thủy hạng.
Giọng hát của anh rất êm tai, trầm ấm và dạt dào cảm xúc, toát lên một sự lãng mạn rất khó nắm bắt. Có lẽ đây là một ca khúc đã được viết từ xa xưa, bởi ca từ nghe hơi khó hiểu. Nhưng Bì Bì nghe, bất chợt chấn động trong lòng, không thể không ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Hạ Lan Tĩnh Đình, ngây người ngơ ngẩn hồi lâu, sắc mặt cô bỗng nhiên biến đổi.
Kế đó, cô nghe thấy rất nhiều người vỗ tay hoan nghênh, có người trầm trồ khen ngợi, có người thầm thì nhỏ to, có người đẩy đẩy cô: “Bì Bì, tất cả mọi người đang chờ đấy! Em lên hát một khúc ‘Mười yêu sách’ đi!”
Bì Bì vội hỏi: “Mười yêu sách là gì? Tôi không biết?”
Người nọ nói: “Sao có thể không biết? Là con gái thì phải biết chứ!”
Trong lòng Bì Bì nghĩ, mình không nên tiếp tục khiến cho Hạ Lan mất mặt nữa. Thế là liền đứng lên, đi đến bên cạnh Hạ Lan Tĩnh Đình, thoải mái chắp tay hành lễ với bốn phía: “Vì thịnh tình yêu mến của quý vị, Quan Bì Bì tôi cũng xin dâng tặng một chút tài mọn để mua vui, hy vọng mọi người đừng chê cười!”
Cô hành xử phóng khoáng như vậy, khiến những kẻ cơ hội xung quanh đều ngây ngẩn cả người, mất vài giây im ắng rồi một tràn vỗ tay vang lên: “Quan Bì Bì! Cố lên! Quan Bì Bì! Cố lên!
Bì Bì nói: “Tôi sẽ biểu diễn cho mọi người xem một bộ quyền hai mươi sáu chiêu thức tên là thất tinh đường lang quyền!”
Nói xong không dong dài, cô liền ôm quyền tung chưởng, đá chân đẩy lưng, ra chiêu.
Đây chính là sản phẩm phụ mà Bì Bì học được ở lớp tán đả. Huấn luận viên tán đả của cô đồng thời cũng là một võ sư Nam phái, vừa mở một khóa võ thuật. Nếu lớp tán đả vì bận chuyện gì đó mà phải nghỉ, ông ấy sẽ cho các học trò sang lớp võ thuật của ông học bù. Bộ thất tinh đường lang quyền này là Bì Bì học được chính trong những buổi học bù đó. Có một khoảng thời gian cô đem nó ra luyện vào giờ tập thể dục buổi sáng, bị mấy bà cô luyện hương công nhìn thấy rất ưa thích, đòi học cùng với cô, bởi thế Bì Bì xào đi xào lại mấy chiêu này đến độ nhuần nhuyễn, có thể nói gần như đánh mà chẳng cần suy nghĩ vẫn liền lạc lưu loát như thường.
Mọi người xem xong, vỗ tay rào rào. Âm nhạc được bật lên, mọi người uống rượu, chơi đoán số, một số vây quanh lửa trại nhảy múa.
Bì Bì không rành khiêu vũ nhảy nhót, biết rõ mình mà nhảy trông sẽ buồn cười thế nào, sẽ như con khỉ ấy. Thế nên cô rất thức thời đến bên cạnh bàn tự rót cho mình một ly nước ngọt, giả vờ như muốn nghỉ ngơi. Vừa quay lại, đúng lúc gặp phải Hạ Lan Tĩnh Đình.
“Bì Bì, bộ thất tinh ‘chương’ lang quyền này em học ở đâu? Đánh không tồi.” Anh nói.
Bì Bì thiếu chút nữa là bị sặc nước ngọt vào phổi: “Không phải chương lang[2], là đường lang[3].”
[2] Chương lang: con gián
[3] Đường lang: con bọ ngựa
“Em có chắc em học đúng bài không?”
“Chắc chắn.” Cô nói, “Tôi đánh khó coi như thế sao?”
“Không tệ, chỉ có điều không giống bọ ngựa, mà giống con gián.”
 “Phụt…” Bì Bì phun hết ngụm nước ngọt trong miệng ra.
Sau một lúc, cô đột nhiên hỏi: “Ca khúc anh hát khi nãy là được nghe từ đâu?”
Hạ Lan Tĩnh Đình nói: “Do chính tôi viết. Có vấn đề gì sao?”
“Vậy trước kia anh có thường hát nó không? Hay là, cũng từng lưu hành rộng rãi như Phố Chu Tước ấy?”
“Không có.” Anh nhìn cô đầy khó hiểu, “Đây là lần đầu tiên tôi hát trước nhiều người, tuyệt đối chưa từng truyền ra ngoài.”
“Không đúng,” Bì Bì nói khẽ, “Tôi đã từng nghe qua khúc ca này. Từ khi còn rất nhỏ.”
“Không thể.”
“Là sự thật. Bài hát này theo tôi lớn lên. Là bà nội dạy cho tôi.”
Hạ Lan Tĩnh Đình ngây người ra: “Bà nội em?”
Bì Bì gật đầu: “Tôi không nhớ rõ lời lắm, nhưng chính là giai điệu này, tuyệt đối không thể sai. Bà tôi còn nói, khúc ca này tên là ‘Ký sinh thảo’.”
“Đây là tên làn điệu. Đúng nó gọi là Ký sinh thảo.” Hạ Lan Tĩnh Đình ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Em chắc chắn là bà em dạy em chứ? Không phải là em dạy cho bà em?”
Bì Bì cười: “Sao tôi có thể dạy cho bà tôi được? Bài hát cổ xưa như vậy, ca từ cũng lạ như vậy, cho dù anh viết ra cho tôi xem, tôi cũng không hiểu.”
Hạ Lan Tĩnh Đình nhìn cô bằng vẻ mặt kỳ quái, kế đó chẳng nói thêm lời nào, cúi đầu uống nước, rõ ràng là muốn lản tránh vấn đề này.
Bì Bì càng muốn truy hỏi đến cùng: “Nếu là anh viết, anh có thể cho tôi biết Đức sinh đường là nơi nào không? Còn ngõ Điềm Thủy là ở đâu? Tôi chưa từng nghe nhắc đến những địa danh này. Hồi bé từng hỏi bà nhưng bà tôi nói bà cũng không biết.”
“Ừm… tôi cũng không biết.” Anh nói.
“Anh có biết, lời hát là do chính anh viết.”
“Đó đã là chuyện của rất nhiều năm trước, tôi quên rồi.”
“Tộc Hồ các anh có trí nhớ rất tốt.” Bì Bì nhìn anh không chớp mắt, “Lời này do chính anh nói.”
“Được rồi, tôi biết.” Anh nói, “Nhưng cố tình không nói cho em đấy. Ai bảo em lúc nãy gọi nhầm tên tôi chi.”
“Anh không cho tôi biết, tôi sẽ đi đến một chỗ.” Bì Bì nói.
“Đến chỗ nào…”
Cô quay người chạy nhanh về phía rừng dâu.
Phía sau truyền đến tiếng la hét mừng rỡ của mọi người.
Cô lao đi như bay, nhưng đã bị Hạ Lan Tĩnh Đình chặn lại ở bìa rừng, khẽ nói: “Bì Bì, hôm nay chúng ta không vào rừng dâu.”
“Vì sao không vào?” Cô giật tay anh ra, càng tiến sâu vào rừng, “Nơi này thật lãng mạn!”
Cô đi hơn trăm bước, phát hiện ra Hạ Lan Tĩnh Đình vẫn luôn đi phía sau cô, nhưng không chịu đến gần, mà cố tình giữ một khoảng cách với cô.
“A!” Cô đột nhiên tỉnh ngộ, “Hạ Lan Tĩnh Đình, có phải vào đến rừng dâu, anh sẽ hiện nguyên hình? Biến thành một con cáo lớn không?”
“Bì Bì, theo tôi ra ngoài!” Anh quát lên.
“Tôi không ra,” cô nói, “Trừ phi anh nói cho tôi biết Đức Sinh đường là gì, ngõ Điềm Thủy là gì, tại sao tôi lại biết ca khúc này? Chẳng lẽ từ bé anh đã chú ý đến tôi? Hạ Lan Tĩnh Đình, anh muốn có được gan của tôi, từ rất lâu rồi đúng không?”
“Nếu tôi biến thành hồ ly thật, em sợ không?”
Anh cười lạnh lùng.
“Tôi không sợ! Bởi vì tôi vốn không biết anh là ai! Cũng vốn không biết những người đó là ai! Biết đâu anh không phải hồ ly, mà là sói, là rắn, hay là bất cứ loài động vật nào khác thì sao? Anh muốn nói sao mà chẳng được, trừ phi anh hiện nguyên hình trước mặt tôi, còn không đừng nghĩ đến chuyện bắt tôi cứ hiển nhiên coi anh là người! Hoặc là hồ ly! Hoặc là ghế đẩu! Hoặc là bất cứ thứ gì tương tự! Bởi vì tôi không biết bản chất thật sự của anh!”
“Bản chất!” Hạ Lan Tĩnh Đình mỉm cười, lộ ra hàm răng đều đặn trắng toát, “Sao thế? Bạn Bì Bì, bạn bị tình yêu dọa cho sợ mất mật rồi à, cuối cùng cũng nổi lòng quan tâm đến bản chất con người như thế nào rồi sao? Cho em biết, tôi có đủ khả năng nói dối em, nhưng tôi chưa bao giờ nói dối em! Tôi là hồ ly, đây là bản chất của tôi. Tôi có thể ăn hoa, có thể ăn gan, đây cũng là bản chất của tôi. Được thôi, Bì Bì, em chất vấn tôi như vậy, chắc là bản chất của em rất phong phú. Thế thì bản chất của em là gì? Thử nói ra nghe xem?”
Bì Bì nói: “Anh lại đây, tôi sẽ nói cho anh nghe.”
Anh bước đến trước mặt cô, phát hiện ra cô đang đứng trên một thân cây ngã dưới đất, họ gần như  đang ở cùng một độ cao.
Cô nói: “Em là một người xấu xa.”
Ánh trăng tựa như những giọt mưa, luồn qua kẽ lá rơi xuống, từng giọt sáng nhàn nhạt đáp lên đôi gò má mịn màng của anh. Bì Bì nhận ra anh có một đôi môi vô cùng gợi cảm, vành môi đầy đặn, ánh mắt anh trong veo, dịu dàng lạ thường, pha lẫn chút triều mến và chờ mong. Cô vươn hai tay ra, ôm lấy khuôn mặt anh, bất ngờ hôn anh.
Bì Bì từng tưởng tượng cả nghìn lần về nụ hôn đầu tiên của mình. Có vài lần, cô và Gia Lân cũng đứng gần nhau như vậy, cô cũng đã gợi ý cho anh nhưng không thành công. Thầm nghĩ, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, bản lĩnh nhất định phải đủ. Có bao nhiêu kỹ thuật học được trong tiểu thuyết ngôn tình cô đều mang ra sử dụng hết, có thể xem như đang cưỡng hôn anh. Nhưng Hạ Lan Tĩnh Đình chẳng hề phối hợp, thậm chí còn có ý muốn trốn chạy. Cô bất chấp tất cả, ôm đầu anh thật chặt không cho thoát.

Tagged: , ,

10 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 20 – Phần 1

  1. Nguyễn Tuyết 08/12/2013 lúc 15:04 Reply

    ồ thế là hôn rồi à, có bước tiến triển mới rùi.
    thank bạn!

  2. dung 08/12/2013 lúc 23:14 Reply

    trời trời.. Mình nghĩ hạ lan cưỡng hôn chứ,nào ngờ bị cưỡng hôn. Hic, xong.

    • candy 08/12/2013 lúc 23:45 Reply

      :)), vâng, chuyện là thế đấy … đừng nghĩ oan cho người ta, người ta còn là xử nam, ^^. 900 tuổi nhưng mà còn non nớt lắm.

      • moonyyang 16/07/2015 lúc 00:42 Reply

        ui, xử nam cũng rồi cũng thành sắc lang thôi ≧✯◡✯≦

  3. bananachu123 09/12/2013 lúc 03:22 Reply

    ha ha bạn Bì vui tính quá, hoặc là hồ ly hoặc là ghế đẩu ha ha ha

    • candy 09/12/2013 lúc 04:10 Reply

      🙂, trí tưởng tượng của bạn ấy rất phong phú.

  4. Kat 09/12/2013 lúc 22:16 Reply

    Thu linh bi cuong hon kia ! Thanks em !

    • candy 10/12/2013 lúc 00:20 Reply

      :)), ngoài sưc tưởng tượng của chị chưa ^^

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s