Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 27 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 27

Người con gái tên Tuệ Nhan

Phần 1

Tối đó, không hiểu sao cô lại mơ thấy Hạ Lan Tĩnh Đình. Khắp mọi ngóc ngách trong đầu đều là hình bóng của anh. Dưới ánh trăng, trong bụi hoa, dưới tàng cây. Khắp nơi đều có mùi dương sỉ vờn quanh. 

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Đèn phòng khách đã tắt nhưng đèn bếp vẫn còn sáng.
Ba Bì Bì vừa mới đi làm về, chỉ cần một bát cơm thừa, một túi cải muối chua, là quai hàm hoạt động thật khí thế.
Cô chợt thấy trào dâng một niềm ấm áp. Thế giới này hiện thực biết bao. Căn nhà dù nhỏ hẹp, đồ đạc cũ kĩ, ánh đèn không được sáng sủa lắm vì muốn tiết kiệm điện, thế nhưng đây là ngôi nhà mà Bì Bì đã sống suốt hai mươi năm qua.
“Bì Bì, sao muộn vậy còn về nhà?” Nghe thấy tiếng động, ba Bì Bì ngẩng đầu lên, hơi kinh ngạc, “Sao con lại cạo đầu như thế?”
“Đơn vị con phát động phong trào, con tình nguyện tham gia để cổ vũ những bệnh nhân bị ung thư.”
“À.” Ông lại tiếp tục vùi đầu ăn cơm.
Bì Bì để ý thấy trên tay ba đang quấn một miếng gạc, vội hỏi: “Ba, tay ba bị sao vậy?”
“Lúc đang làm không cẩn thận để bị cắt phải, nhẹ thôi, không có gì đâu.”
“Ba đi bệnh viện chưa? Coi chừng kẻo bị nhiễm trùng đó.”
“Ở nhà có thuốc dán, dán lên một miếng là được rồi.” Giọng ông cất lên ồm ồm, “Đi bệnh viện chi cho phiền phức, chờ xếp hàng lâu lắm.”
“Ba không bận, sợ xếp hàng gì chứ.” Bì Bì lỡ lời nói một câu, nói xong liền thấy hối hận. Công việc bán hàng ở vỉa hè của ba cô kiếm không được bao nhiêu, gần đây sửa bồn cầu cũng không còn đắc như xưa nữa. Trước kia máy nhắn tin kêu suốt, cứ mỗi lần sửa như vậy là được đến bảy mươi đồng, nhưng giờ có khi hai tuần mới nhận được một cuộc. Có lần, bồn cầu của nhà nọ bị nghẹt, sửa gần xong mới phát hiện thứ làm nghẹt chỉ là một cây tăm, chủ nhà chẳng chịu trả tiền. Ba Bì Bì tức giận lỡ lời mắng mấy từ thô tục, con trai chủ nhà không vui, thế là hai người lao vào đánh nhau. Ba Bì Bì tuổi già sức yếu, không phải đối thủ của cậu ta, nên phải mang mặt mũi tím bầm quay về. Thế là mẹ Bì Bì suốt ngày trách móc chồng mình không có tương lai, bao nhiêu người làm ăn giàu có, còn ông ấy sao mãi mà chẳng kiếm được chút tiền cỏn con nào, hại cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, nhịn đói nhịn khát theo ông.
Thật may, thần kinh của ba cũng vững giống Bì Bì, ông không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ nói: “Muộn rồi, đi ngủ đi.”
Trong phòng ngủ có tiếng TV vọng ra. Mẹ Bì Bì rất thích xem TV nên ngủ trễ. Bì Bì mở tủ lạnh, muốn tìm ít nước ngọt để uống, nhưng tủ lạnh trống trơn, ngoài một bịch cải trắng cộng với hơn mười bịch cải muối Phù Lăng thì chẳng còn thứ gì, ngay cả một quả trứng cũng không có.
Cô không kềm được than vãn: “Ba, lương con đưa tháng này đâu, nhà mình không nghèo đến vậy chứ? Làm gì đến nỗi ba phải ăn cải muối suốt như thế này.”
“Ừm.” Ông nhanh chóng vét sạch những hạt cơm cuối cùng trong bát, “Mẹ con mua phiếu hội viên nửa năm ở câu lạc bộ thẩm mỹ. Bà ấy nói, mọi người trong công ty đều mua, cả tập thể đều mua, mình không mua thì rất mất mặt.”
Bì Bì lấy ví tiền của mình ra. Chẳng còn dư bao nhiêu. Cô lấy ra ba trăm đồng dúi cho ba, sau đó đưa cho ông một tấm thẻ Atm: “Đây là tiền gửi ngân hàng của con, trong nhà có chuyện gì gấp cần chi thì cứ lấy mà chi. Mật khẩu là 3027.”
Tiền trong thẻ này là tiền Bì Bì chuẩn bị cho đám cưới của mình sau này, được tích góp từng đồng một.
Nói xong cô nặng nề cất bước vào phòng ngủ, đưa tay bật điện lên, mẹ Bì Bì giật mình bật dậy khỏi chăn hỏi: “Bì Bì hả?”
Cô đi thẳng đến tủ quần áo, lấy túi xách của mẹ ra, tìm tấm thẻ hội viên làm đẹp ném đến trước mặt bà: “Mẹ, ngày mai mẹ đi trả lại thẻ này ngay. Hiện giờ nhà mình đang khó khăn, cả nhà đều phải sống tiết kiệm, mẹ cũng đóng góp một chút đi.”
Mẹ Bì Bì tái mặt: “Nó chẳng đáng bao nhiêu tiền! Bắt mẹ đi trả lại? Như vậy mất mặt lắm!”
“Sĩ diện của mẹ còn quan trọng hơn cuộc sống của gia đình mình ư?”
“Chà chà. Đại tiểu thư, cô thật là hiếu thảo. Nhìn con bé Hai nhà dì Thôi mà xem, ra ngoài kiếm thật nhiều tiền, tháng này đưa cho bà ta những hai nghìn đồng để tiêu vặt, còn thuê giúp việc về nấu cơm. Con gái lớn nhà họ Long đối diện, người ta tốt nghiệp cùng trường với cô, giờ thì sao, chê nhà cũ nhỏ quá, đưa liền cho mẹ nó ba mươi vạn tiền mặt để mua nhà mới. Mẹ cũng đâu trông cậy nhiều gì vào cô, vậy mà cô còn đi quản chuyện của mẹ?”
Bì Bì không thèm tranh cãi, lấy điện thoại ra đưa cho bà ấy: “Mẹ, hay bây giờ mẹ gọi điện cho con gái lớn nhà họ Long, nói với cô ta rằng, mẹ muốn làm thân với cô ta, hỏi xem cô ta có bằng lòng cho mẹ sang nhà cô ta sống không. Nếu cô ta bằng lòng, thì xin mẹ cứ tự nhiên!”
Mẹ Bì Bì cao giọng, giọng lên đến quãng tám: “A ha! Cô nghĩ cô kiếm được chút tiền là có thể huênh hoang phải không? Mẹ cần cô nuôi à? Mẹ không tự nuôi nổi mình sao? Từ lâu đã bảo cô trông chừng Gia Lân cho tốt mà không nghe, thấy cô bình thường cũng mồm mép lắm mà, cái khôn cái ngoan chạy đâu mất hết? Nếu cô cưới nó, chẳng phải giờ này đã được ăn sung mặc sướng, ở trong nhà cao cửa rộng rồi sao? Dù không kết hôn, cũng không đáng phải trở mặt thành thù với nó. Càng nhiều bạn bè càng thêm nhiều con đường rộng mở. Gia Lân người ta thật là đứa trẻ tốt, sự không thành nhưng vẫn thấu tình đạt lý, ra nước ngoài rồi mà vẫn nhớ đến cô. Nói cho cô nghe, tiền ấy không phải của cô, đó là tiền Gia Lân gửi cho tôi.”
Mặt cô lập tức trắng bệt: “Gia Lân? Gia Lân gửi tiền cho mẹ?”
“Thấy nó viết thư cho cô mà cô chưa về, mẹ liền viết gửi lại cho nó một bức, kể về tình hình trong nhà. Cho cô biết một chuyện, ba cô không cho mẹ kể. Ngôi nhà này của chúng ta, trước kia là tài sản thuộc sở hữu của nhà nước, giờ phải chuyển nhượng quyền sở hữu cá nhân, tuy không phải chỗ đắc địa, nhưng cũng phải nộp hơn mấy vạn. Gia Lân ở nước ngoài, tỷ giá đô la so với nhân dân tệ là một so với bảy. Người ta…”
“Mẹ, mẹ nhận của anh ấy bao nhiêu tiền?”
“Không nhiều lắm, hai nghìn…”
“Đô la?”
“Chẳng lẽ là nhân dân tệ?”
“Mẹ, mẹ có biết rằng anh ấy chỉ là một sinh viên? Vẫn còn đang làm thêm? Anh ấy có gia đình, có vợ, cũng có cha mẹ cần báo hiếu, cuộc sống ở nước ngoài khó khăn thiếu thốn như thế, mẹ so với anh ấy có gì gọi là nghèo? Mẹ muốn làm mẹ vợ đến điên luôn rồi à? Đưa tiền đây cho con, con gửi trả lại anh ấy!” Giọng cô không nén được cũng cao lên.
Mẹ Bì Bì chìa hai bàn tay ra: “Đã tiêu hết từ lâu rồi. Mấy hôm trước ba cô nói nhiều người chơi cổ phiếu đều trúng lớn, ông ấy cũng muốn thử, mẹ liền đưa cho ông ấy hơn một nửa. Nào ngờ vận của ông ấy đen như vậy, chỉ tự chui đầu vào rọ thôi.”
Thấy vẻ mặt Bì Bì càng lúc càng sầm lại, sắp phùng mang trợn mắt đến nơi, mẹ Bì Bì hơi chột dạ, hít lấy hai hơi rồi hạ giọng nói: “Thôi bỏ đi, mai mang trả lại thẻ làm đẹp, vậy đã được chưa? Không nên mới về nhà đã la lối lớn tiếng với mẹ. Tốt xấu gì mẹ cũng là mẹ cô, sinh ra cô không phải dễ!”
Bì Bì cắn chặt răng, nghẹn một bụng tức, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách hòa hoãn: “Xin lỗi mẹ, thái độ vừa rồi của con không đúng. Thư Gia Lân gửi ở đâu? Anh ấy còn nhắn gì với con không?”
“Nghe vậy thì gửi chi phiếu về, dặn mẹ đừng nói cho con biết. Nó bảo chuyện này nó đã nói với Điền Hân rồi, nên bảo chúng ta cứ yên tâm mà dùng. Còn nhắc hồi xưa khi còn bé đến ăn không nhà mình, mẹ và bà nội đều thương yêu nó, đây coi như là nó hiếu kính với mẹ và bà nội.”
Bì Bì ra khỏi buồng, thấy trong lời mẹ chứa một chút ướt át, lại quay đầu lại hỏi một câu: “Mẹ chắc chắn là anh ấy chỉ gửi về hai nghìn thôi ư?”
“À… Ừ… Gửi hai nghìn, mỗi lần hai nghìn.”
Bì Bì giận đến không thốt nên lời, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi hầm hầm ôm chăn ra sô pha phòng khách ngủ.
Tối đó, không hiểu sao cô lại mơ thấy Hạ Lan Tĩnh Đình. Hình bóng của anh chiếm hết mọi ngóc ngách trong đầu cô. Dưới ánh trăng, trong bụi hoa, dưới tàng cây. Khắp nơi đều có mùi dương sỉ vờn quanh. Cô tưởng đó là Gia Lân, nhưng người trong mơ đeo kính đen, mặc áo sơ mi vải lanh, những thứ chỉ có Hạ Lan Tĩnh Đình mới thích mặc.
Không phải Gia Lân, bởi vì kiểu thân mật trực tiếp như thế, giữa cô và Gia Lân chưa bao giờ có.
Sáng ngày hôm sau, bà nội đi mua điểm tâm về, Bì Bì hỏi bà về khúc “Cây tầm gửi” kia.
“‘Cây tầm gửi’ gì?”
Cô bèn hát lại cho bà nghe: ”Rượu biệt ly bán đấng nam nhi. Thấy trà thơm vội vàng che mũi. Trách chợ sớm đếm đong lui tới. Trộm liếc quần áo dáng hình gì. Trêu tùy tùng chìm nổi ước mong. Lụa rao, câu sớm, Đức sinh đường. Gội sạch, đứng ca, ngõ Điềm Thủy.”[1]
[1] 离酒榷须眉长, 见斗茶掩鼻忙. 数朝市屈伸量, 睨窥衣履皂白状, 撩拨左右浮沉望: Li tửu các tu mi trường, kiến đấu trà yểm tị mang. Sổ triêu thị khuất thân lượng, nghễ khuy y lí tạo bạch trạng, liêu bát tả hữu phù trầm vọng. . . . . . .
“À, là bài này.” Bà nội gật đầu, “Bà nhớ rồi. Năm con ba tuổi con vẫn thường hát, không phải cô giáo ở nhà trẻ dạy con sao?”
“Không phải ạ… không thể nào?”
“Bà tưởng con học từ nhà trẻ chứ. Cô Điền dạy con hồi đó còn nhớ không? Cô ấy sống trong một ngôi nhà ba tầng ở đầu đường. Chẳng phải Tiểu Khánh, con gái của cô ấy từng học chung tiểu học với con sao? Hôm qua đi chợ bà còn gặp cô Điền, cô ấy còn hỏi khi nào con đến chơi.”
Bì Bì liền gọi điện ngay cho cô Điền.
”…Không. Tuyệt đối không dạy bài đó. Tới giờ cũng chưa nghe bao giờ.” Cô Điền quả quyết nói.
“Em ấy… hồi nhỏ có chuyện gì kỳ lạ không ạ?”
“Cô ngẫm lại…” , “Còn một chuyện này rất vui. Con có nhớ trò Đào Gia Lân không?”
“Nhớ ạ…”
“Hồi nhỏ hai đứa rất thân. Chỉ có một chuyện là con từng đặt một biệt danh cho trò ấy, gọi trò ấy là Tiểu Hà Nam. Mẹ Gia Lân là người Hà Nam. Trò ấy không thích con kêu nó như vậy, nên đã đánh nhau với con, kết quả là con đánh cho cái miệng trò ấy sưng phù lên. Khi mẹ Gia Lân biết được chuyện này, cô cứ tưởng cô ấy sẽ gặp mẹ con nhưng chỉ tới hỏi cô đầu đuôi câu chuyện. Cô lên lớp phê bình con. Cô nói ‘Bì Bì à, không được đặt biệt danh cho bạn, lần sau mà tái phạm, cô sẽ phạt con đứng úp mặt vào tường đấy’. Con vẫn cứ kêu, càng kêu càng hăng, rất cứng đầu. Không còn cách nào khác, cô chỉ biết kể lại cho mẹ con nghe. Mẹ con dọa con, bảo còn kêu nữa là đưa con đến đồn công an. Lúc này con mới sợ không kêu nữa.”
Tiểu Hà Nam… Bì Bì thấy tai mình ong ong. Trong lòng có cái gì đó đổ sụp cái ầm.
Trước lúc đến chỗ làm, Bì Bì đến ngân hàng một chuyến, đổi tiền tiết kiệm của mình thành 4 nghìn đô la gửi trả cho Gia Lân. Đồng thời viết cho anh một lá thư ngắn: “Cám ơn sự giúp đỡ của anh.” Nhìn thấy hơn hai vạn nhân tệ chỉ trong chốc lát đã biến mất, Bì Bì lòng đau đến không thở nổi, sâu tận trong lòng đang than thở: “Của hồi môn của tôi ơi!”

Tagged: , ,

8 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 27 – Phần 1

  1. dưa hấu 06/01/2014 lúc 03:21 Reply

    hi tks bạn nhiều

  2. TrangHy 06/01/2014 lúc 11:27 Reply

    ây ya… nickname tiểu hà nam có gì mà BB yêu dấu phải chấn động thế kia ???

    • candy 06/01/2014 lúc 13:33 Reply

      🙂, edit nhưng cũng không rõ cô ấy chấn động vì cái biệt danh Tiểu hà nam hay là vì cái bài hát trên trời rơi xuống kia nữa.

  3. Kat 06/01/2014 lúc 21:07 Reply

    Co chuyen gi bi mat lien quan giua tieu Ha Nam va cai bai hat ngo~ Diem Thuy kia nhi ? Chang le Ha Lan biet Bi Bi tu be ? Ay, thac mac qua ! Thanks em nhieu !

    • candy 06/01/2014 lúc 23:52 Reply

      Không hẳn là thế thân đâu chị, ^^. :d, đợi hồi sau sẽ rõ.

  4. Nguyễn Tuyết 07/01/2014 lúc 04:00 Reply

    truyện hay quá, càng đọc càng thấy tò mò quá.
    thanks bạn

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s