Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 29 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 29

Lời cầu hôn không giống ai

Phần 1

Mặc dù không nhìn thấy gì, nhưng anh có cách để cô biết trái tim anh luôn hướng về cô. Dường như trong ánh mắt hư vô có một lực hút vô hình đang ẩn náu, giống như một lỗ đen nối kết với một vũ trụ khác vậy. Trái tim cô đã vô tình trượt vào lỗ đen ấy.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Lời vừa ra khỏi miệng, thấy hối hận thì đã không kịp.
Bì Bì hơi xấu hổ, chột dạ liếc trộm Hạ Lan Tĩnh Đình, thầm cầu mong anh rộng lượng, sẽ không so đo với cô.
Tế ti đại nhân vẫn đứng an nhiên, một tay đút vào túi quần, tư thế tùy tiện thoải mái, ung dung tự tại.
 “Em đến không đúng lúc rồi,” anh nói, “Anh đang chuẩn bị đi công tác xa. Em có thể đợi khoảng một thời gian nữa không?”
 “Đi công tác? Đi… đi bao lâu? Khi nào thì về?”
 “Nếu thuận lợi, chắc khoảng ba bốn tháng gì đấy.”
Hai tháng nữa thôi Bì Bì phải thi rồi. Việc ôn thi không phải là vấn đề. Vấn đề là trong hai tháng này, cô phải đến gặp giáo sư Chu lần nữa.
Cô lo lắng, lời nói mang theo ngữ điệu khẩn cầu rõ rệt:
“Có thể lùi lại mười ngày được không?”
Cô nhớ Hạ Lan từng nói, nếu chữa bệnh, mười ngày là có thể làm cho tóc cô mọc lại. Cô chỉ cần mười ngày này thôi.
 “Rất xin lỗi, anh đã mua vé máy bay, việc làm ăn quan trọng hơn, chiều nay sẽ lên đường.”
Sợ cô không tin, anh lấy trong túi ra hai chiếc vé máy bay in có đóng dấu, huơ huơ trước mặt cô.
Cô liếc nhìn qua ngày tháng, quả thật là ngày hôm nay.
Cô chưa kịp lên tiếng đáp, bỗng phía bên kia vườn hoa có tiếng bước chân vang lên.
Rất nhẹ, rất nhỏ, đến cùng một mùi hương thanh lịch.
Cô thật không hiểu, tại sao mấy vị hồ ly này lại thơm thế, thơm đến nỗi lấn át cả mùi hương của một bình hoa đầy. Bì Bì nhu nhu mũi, nghiêng đầu sang nhìn vào trong, thấy bên hành lang có một người phụ nữ xinh đẹp, đang khoanh tay đứng bên cây Đồ Mi nhìn ra, dáng dấp mảnh khảnh, người mặc một chiếc sườn xám vải sa mỏng có in hoa, giống như Hoa Lan sơn cốc[1]. Cô ấy nhìn thấy cô, nhẹ nhàng như khói sóng xao động, thong thả hỏi:
 “Tĩnh Đình, có khách sao?”
[1] Hoa Lan trong sơn cốc đẹp và rất hiếm, thường dùng để ví von phẩm chất thanh cao.
 “Đúng vậy.” Anh lên tiếng đáp.
 “Sao lại đứng ngoài cửa, mau mời người ta vào nhà uống tách trà.” – Cô ấy nói thêm, “Em đi pha trà.”
Bóng người đi về phía bếp.
Bì Bì cảm thấy đầu như bị ai đó đánh cho một gậy, người cứ đứng như trời trồng, hồn bay phách lạc, hoặc như đang đứng ngắm cảnh trên chóp núi, bỗng nhiên động đất nổi lên, núi đá sụp đổ ầm ầm.
May mà Hạ Lan không thấy vẻ mặt này của cô.
“Cô ấy là Thiên Hoa.” Anh giải thích, “Một người bạn của anh. Lần làm ăn này cô ấy cùng đi với anh.”
Thiên Hoa.
Bì Bì đương nhiên nhớ cái tên này.
Buổi party ở hồ Quan Âm hôm đó, Hạ Lan không mời Thiên Hoa, bạn cô ấy bất bình nên đã nói mấy câu xúc phạm cô không phải sao.
Nếu làm ăn thuận lợi, họ sẽ ở bên nhau đến ba bốn tháng.
Nếu không thuận lợi thì…
Trong nhất thời, lòng Bì Bì rối bời.
Chẳng phải trên thực tế, cô luôn cảm thấy sợ hãi Hạ Lan sao? Bây giờ cuối cùng anh đã có bạn gái, Hồ ly đại tiên sẽ buông tha cho cô, đây không phải chuyện đáng vui mừng sao?
Càng phân tích càng rối rắm, cô cắn môi, ngẩng mặt lên hỏi:
 “Hạ Lan, anh định đi đâu?”
 “Đi Tây An, thêm vài nơi khác nữa.”
 “Em có thể đi với anh không?” – Cô bỗng hỏi.
“Em? Muốn đi cùng anh?” Anh như không thể tin vào tai mình, “Không thể nào? Anh nhớ em từng nói, em đối với anh ngoài căm ghét ra chỉ còn oán hận.”
“Em đang cố đứng dưới góc độ của anh để hiểu vấn đề, việc này… việc này dù gì vẫn cần cả một quá trình, phải không?” – Bì Bì đáp một cách dè dặt.
 “Nói vậy, giờ thì em có thể hiểu rồi?”
“Hiểu rồi. Thật ra anh làm vậy, cũng không có gì sai. Chẳng phải em cũng thường xuyên ăn thịt gà ở KFC sao? Em cũng chưa từng thử hỏi liệu gà có cảm nhận thế nào. Nếu hỏi, bây giờ trông thấy thịt gà em cũng chẳng dám ăn.” Cô đầu hàng vô điều kiện: “Cho em đi Tây An với anh, anh bảo em làm gì cũng được.”
Anh cau mày, ra chiều cân nhắc xem cô ấy nói vậy là có ý gì:
“Thật sao?”
 “Thật!”
Bì Bì nghĩ thầm, Hồ ly đại tiên có thể bắt cô làm gì chứ? Chắc là theo anh đi bàn chuyện làm ăn, ăn bữa cơm, uống tí rượu, làm nền cho anh. Đại tiên ngoài việc mắt không nhìn thấy, cần phải có người chăm sóc, giúp anh mua vé, dẫn đường ra thì còn có chuyện gì nữa… Bì Bì cho rằng, những chuyện này mình đều có khả năng gánh vác được.
Hạ Lan chậm rãi nói:
“Bì Bì, em đã biết mọi chuyện trên đời này đều có cái giá của nó, xin Tế ti đại nhân làm việc, giá phải trả hiển nhiên rất cao.”
 “Phải, phải” Bì Bì gật đầu, “Không phải anh nói đi làm ăn ư? Em có thể làm chân chạy việc cho anh, em có thể dẫn đường cho anh, em có thể cầm túi cho anh, em có thể…”
Anh lắc đầu, điệu bộ cứ như một bậc phụ huynh đang yêu thương sửa lỗi ngữ pháp cho con gái vậy:
 “Xin Tế ti đại nhân làm việc, không phải em nói em có thể làm gì, mà là anh nói anh muốn gì.”
Bì Bì bị lời nói của anh làm cho bối rối:
 “Anh… anh muốn gì?”
Anh hướng ánh mắt trống rỗng về phía gương mặt cô, như đang tìm kiếm vị trí ánh mắt cô:
“Bì Bì, anh muốn em lấy anh.”
 “Hả?”
 “Anh cảm thấy em cũng thích anh?”
 “Hả?”
Đây là phương cách bày tỏ của Hồ tiên đại nhân đấy ư?
Não bộ Bì Bì rỗng tuếch, ngẩn người thật lâu mới lắp bắp đáp:
 “Anh… Tế ti đại nhân. …Anh đang cầu hôn em sao?”
Mới vừa rồi còn công thành đoạt đất, chớp mắt một cái đã thành quân vương mất nước. Bì Bì thấy mình bị tổn thất lớn quá rồi, cô sầu não tới nỗi chỉ muốn đánh vào đầu mình một cái.
 “Được không?” – Anh đột ngột dúi lại bó mẫu đơn vào tay cô, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm lóe lên một thứ ánh sáng lấp lánh nào đó.
Bì Bì muốn nhìn xem thứ ánh sáng trong veo lấp lánh đó là gì, mở to mắt trộm nhìn vào mới phát hiện ra đó chính là cái bóng của cô.
 “Hả? Anh vừa nói gì?” – Cô không tin vào tai mình.
Bó mẫu đơn đang ở trong tay, trĩu nặng, cô nhận cũng không được, mà không nhận cũng không được.
“Bì Bì, em sẽ lấy anh chứ?”
Anh cầm lấy một bàn tay cô, đặt nó lên trước ngực mình, nhắm mắt lại, thì thầm:
 “Đừng từ chối anh, được không?”
“Em không….”
Anh chợt mở mắt ra, cổ tay đột nhiên siết chặc.
Xương tay “Rắc” một tiếng, Bì Bì hét lên:
“Đừng có bóp tay em!”
Anh chán chường buông tay:
 “Xin lỗi, anh không cố ý. Anh chịu đả kích nên có phần mất kiểm soát…” Rồi anh thở dài trông thật rầu rĩ.
“Em có đả kích anh đâu.” Bì Bì nói.
“Chẳng phải em vừa trả lời không đấy sao?”
“Ý em là, em không từ chối… lấy anh.” Cô nói tiếp, “Anh có thể tạo cho em một mái tóc gợn sóng không? Thế thì sau này em chẳng cần uốn tóc nữa.”
Cô nở nụ cười đắc ý, trêu anh, có chút hả hê.
Sau đó, đầu cô bị anh giữ lấy:
 “Bì Bì, vào những lúc thế này, đem Tế ti đại nhân ra đùa giỡn, anh ta thật sự nổi giận có thể ăn thịt em.”
Rồi anh đưa tay hơi nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối mặt với mình:
“Nếu em không muốn, xin cứ nói thẳng ra, anh không ngại việc em nói thật.”
Mặc dù không nhìn thấy gì, nhưng anh có cách để cô biết trái tim anh luôn hướng về cô. Dường như trong ánh mắt hư vô có một lực hút vô hình đang ẩn náu, giống như một lỗ đen nối kết với một vũ trụ khác vậy.
Trái tim cô đã vô tình trượt vào lỗ đen ấy, cô không biết phải nói gì hoặc đồng ý điều gì. Chỉ cảm thấy chính mình đang lặp lại một lời hứa nào đó. Khuôn mặt này như đã từng quen biết, còn cực kỳ thân thiết. Cô đã từng giao phó mọi thứ cho anh, vì vậy không có gì phải lo lắng cả.
“Không đâu, nào có không muốn đâu.” Cô nói. Tay cô vẫn còn đặt trên ngực anh, cảm giác được tim anh đang đập rất nhanh. Tế ti đại nhân rất hiếm khi kích động như vậy.
Anh đứng đó thật lâu, im lặng, bất động, như thể đang bị lạc vào một thời không nào khác.
Vòi tưới cỏ tự động bất chợt phun ra một làn sương, rồi vô số tia nước li ti bắn tung tóe khắp nơi, anh hơi bất ngờ, nhưng theo bản năng xoay người, cản những bọt nước thay cô.
Anh lấy lại tinh thần, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, từng chút từng chút một, cứ như đang nhận biết một pho tượng nào đó, dịu dàng nói:
 “Anh vào giải thích đôi điều với Thiên Hoa, sau đó tiễn cô ấy về.”
Anh lấy trong túi ra một mảnh giấy và một chiếc thẻ từ:
 “Đây là vé máy bay, đây là thẻ ngân hàng, trước hết, em gọi cho công ty du lịch hủy vé máy bay của Thiên Hoa, rồi đến thư phòng dùng máy tính của anh, lên mạng đặt lại vé. Được không?”
“Được.”

 

Tagged: , ,

7 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 29 – Phần 1

  1. dưa hấu 30/01/2014 lúc 02:45 Reply

    hihi lại có chương mới rồi, thói quen lên mạng là bay vô đây ngay ko ngờ hôm nay lại có chương mới,tks b nhieu🙂

  2. TrangHy 30/01/2014 lúc 03:53 Reply

    Cuối cùng cũng cầu hôn rồi

  3. kat 31/01/2014 lúc 08:19 Reply

    Cau hon roi, vui qua! Thanks em nhieu!

  4. Tudinhhuong 31/01/2014 lúc 17:30 Reply

    Có chương mớj rùj,hay wá, chúc nàng năm mớj zuj zẻ nhé

    • candy 01/02/2014 lúc 00:48 Reply

      ^^, năm mới vui vẻ tudinhhuong

  5. leyna 31/01/2014 lúc 21:58 Reply

    Chúc Tiên and Tít một năm Giáp Ngọ dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý, học hành thành công , luôn luôn hạnh phúc!

    • candy 01/02/2014 lúc 00:49 Reply

      bên đó có ăn tết k leyna

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s