Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 31 – Phần 1


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 31

Câu chuyện và căn phòng

Người mà ngày nào cũng tiếp xúc với các tin tức thời sự đều biết, đằng sau những câu chuyện luôn còn một câu chuyện. Cùng một câu chuyện nhưng không cùng người kể, thì sẽ có những phiên bản khác nhau.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Cái gì làm nên câu chuyện?
Câu chuyện chính là tòa khách sạn này, kiến trúc tứ bình bát ổn, năm qua tháng lại, gió mưa chẳng ngại mà vẫn sừng sững nơi đây, chờ bạn bước vào, bước vào và sắm vai một nhân vật trong đó.
Bạn nhập vai rồi, suy nghĩ không ngừng thay đổi, cảm xúc không ngừng thăng trầm, bạn phát tiết dục vọng và quên mất căn phòng chứa đựng câu chuyện này.
Bạn bước vào những căn phòng khác nhau, nghĩa là bạn bước vào những câu chuyện khác nhau.
Giữa Bì Bì và Gia Lân không cần những câu chuyện đó. Họ đã từng rất thân thiết, họ có chung tuổi thơ, chung ký ức, chung bạn bè. Còn giữa Bì Bì và Hạ Lan, ngay từ lúc bắt đầu đã có một khoảng trống rất lớn, cần những câu chuyện thật mạnh mẽ mới lấp đầy. Mạnh đến nỗi trừ việc tin tưởng nó, không gì có thể khiến người ta nghi ngờ tính chân thật của nó, mạnh mẽ đến nỗi bất giác đã tự bước vào sắm một vai trong đó.
Nhưng mà, kể từ khi Gia Lân bỏ rơi Bì Bì, có một thứ trong lòng Bì Bì cũng đồng thời vụn vỡ.
Lòng tin.
Mỗi khi có bất cứ ai muốn tiếp cận cô, cô đều cảm thấy nghi ngờ.
Trời hừng sáng, bên ngoài bắt đầu mưa. Mưa tuôn ào ạt, xen lẫn với những tiếng sấm dày.
Bì Bì nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo trong túi xách của mình. Cô quay sang nhìn Hạ Lan Tĩnh Đình nằm bên cạnh, anh vẫn đang ngủ say. Đầu gục trên gối, hàng lông mi rất dài thi thoảng hơi chơm chớp.
Cô rón rén ngồi dậy, ra phòng khách mở điện thoại lên xem.
“Bì Bì!”
“A, Bà ạ?”
 “Mẹ con nói con đi Tây An?”
 “Dạ đúng rồi, bà không thấy mẫu giấy con nhắn lại sao?”
 “Bì Bì, đừng trách bà mê tín, con mau về nhà đi, được không?”
“Sao vậy ạ?”
 “Sáng nay, bà lên chùa Kim Phúc có xin một quẻ cho con. Thầy nói, mấy ngày gần đây con sẽ gặp đại nạn.”
Mỗi sáng, bà nội Bì Bì thường đi chùa Kim Phúc tập dưỡng sinh, lúc nào cũng dành một khoảng thời gian đến tám chuyện với ông già coi tướng trước cổng chùa. Hai người khá thân với nhau. Bà thường được cố vấn miễn phí về nhiều thứ như cổ phiếu, sức khỏe, hôn nhân, gia đình, con cái,… thậm chí cả những chuyện như làm sao để tìm ra chìa khóa bị mất… và vâng vâng.
“Ôi bà, bà biết là con không tin mấy chuyện này mà. Bà à, con có việc, con cúp điện thoại trước nhé.”
 “Này, này, chờ chút. Nhà họ Quan chúng ta chỉ có một mình con là độc đinh, ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra, bà làm sao mà sống được!”
“Bà lại thế nữa rồi. Lần trước, chẳng phải do bà cả tin vào lời của vị đại tiên ấy, bắt ba phải mua cổ phiếu, kết cuộc thua sạch tiền của cả nhà đó sao? Bà còn tin ông ấy à? Lỗ còn chưa đủ sao?
“Không phải vị sư phụ lần trước. Vị này là người mới tới, mọi người đều nói là ông ấy coi rất đúng. Bì Bì, người ta nói “thuần âm bất sinh, thuần dương bất trường”, con có bát quái thuần dương, mệnh ngạnh khắc phu. Năm nay vừa đúng năm dương, tháng này là tháng dương, con mang mạng kim, năm nay lại là năm thổ vượng, thổ vượng chôn kim….”
 “Được rồi, được rồi.” Bì Bì cắt ngang lời bà, nói, “Mấy hôm nay con qua đường sẽ ngó trước coi sau, được chưa ạ?”
 “Tự dưng đột ngột đòi đi du lịch làm gì? Học hành căng thẳng quá à?”
 “Đúng rồi ạ.”
 “Vậy chuyện gì cũng phải cẩn thận, ngày nào cũng phải gọi cho bà một cuộc báo bình an đấy, bà rất nhớ con.”
“Vâng ạ.”
Bì Bì cúp máy, lòng khẽ động, ma xui quỷ khiến thế nào lại lấy di động ra, mở xem mấy chức năng chưa bao giờ dùng tới.
Trong điện thoại này có lịch vạn niên, có thể tra được can chi.
Máy tính nằm trong tay. Bì Bì liền lên mạng tra cứu.
Hôm nay là ngày “Mậu tuất”, thuần dương, đến lúc mặt trời lặn chính là “Bính tuất”, lại là thuần dương.
Đầu kéo đầy mây đen.
Quân đô mi nô đột nhiên đổ ngược theo hướng khác. Sự nghi ngờ bắt đầu khởi động, những tình tiết bắt đầu được tổ hợp.
Những ai hay đọc tin tức đều biết, đằng sau những câu chuyện luôn còn một câu chuyện. Cùng một câu chuyện nhưng không cùng người kể, thì sẽ có những phiên bản khác nhau.
Tô Mi chỉ gặp cô một lần duy nhất, sao lại xuất hiện ở sàn nhảy một cách trùng hợp như vậy? Câu chuyện của chín trăm năm trước kia, sao cô ta lại hiểu tường tận từng tình tiết đến thế?”
Là tình cờ gặp nhau hay là cố ý sắp đặt?
Tế ti đại nhân kết hôn với cô, là vì muốn nhanh chóng có được cô sao?
Tối qua anh cố gắng “huy động” những cảm xúc của cô như vậy, là vì muốn cô đạt được trạng thái tốt nhất sao?
Còn có, còn có…
Câu chuyện về Tuệ Nhan là thật sao?
Ít ra thì khi nghe kể lần đầu, Bì Bì rất xúc động. Bởi vì đó là một chuyện tình rất đau lòng. Về mặt này Bì Bì không đủ khả năng miễn dịch. Bởi cô là kiểu người mà đến xem phim hoạt hình cũng có thể đầm đìa nước mắt. Nếu là Bội Bội, chắc chắn cô ấy sẽ cho rằng, đó chẳng qua chỉ là một phiên bản tiểu thuyết huyễn tưởng nào đó mà thôi. Nếu là Tiểu Cúc, cô ấy lại càng cười giễu coi thường.
Nghĩ đến đây, Bì Bì thấy lòng lạnh run, người run lên một cách vô thức.
Lẽ nào hôm nay là ngày tận thế của cô?
Đăng nhập vào baidu, đánh một từ khóa: Cách giết Hồ ly tinh.
Baidu cho ra mấy vạn kết quả tìm kiếm có liên quan.
Hồ ly tinh sợ nhất ba thứ: hùng hoàng, máu chó, và chim hỉ thước chết.
Cô tắt máy.
Sàn gỗ lạnh lẽo, khiến bàn chân lạnh ngắt. Cô đến mở tủ đồ lấy ra một đôi bít tất, đang định mang vào, bỗng nhìn hình ảnh phản chiếu gương mặt mình trong bức tường kính bên cạnh.
Cô hoảng sợ giật mình, đó là gương mặt của cô sao? Gương mặt trắng bệch, phờ phạc, .Trán xanh xao. Ấn đường ảm đạm. Mắt thâm quần đáng sợ. Con ngươi u ám, tơ máu giăng đầy. Ai không quen cô chắc sẽ tưởng rằng cô đang trang điểm kiểu mắt khói mất.
Cô thẫn thờ nhìn người trong kính.
Một đôi tay nhẹ nhàng áp lên đầu cô. Cô đột nhiên quay lại, nghe Hạ Lan Tĩnh Đình hỏi:
 “Anh làm em giật mình à?”
Tim cô đập thình thịch, cố gắng bình tĩnh lại đáp:
“Không, không có.”
Anh đâu có bé nhỏ, sao đi lại không phát ra tiếng động nào.
Anh ôm cô từ phía sau, dán mặt trên hõm vai cô, dụi dụi. Trước ngực quẩn quanh hơi thở của anh, vừa ngọt ngào vừa lâng lâng. Cô chợt thấy sợ hãi, muốn vùng ra, lại bị anh ôm càng chặt. Ngoài trời mưa rơi tí tách, thu đã sớm tàn. Những giọt nước trút xuống lá cây, từng giọt từng giọt, phát ra những âm thanh khe khẽ giòn tan nhưng đơn điệu chán ngắt. Cô theo bản năng nhìn vào gương, người trong gương ánh mắt yếu ớt mông lung, tựa hồ một hồn ma trong kính. Hạ Lan Tĩnh Đình bất chợt hôn lên gáy cô, tay vòng ra trước, cởi nút áo ngủ của cô. Cô bị khiêu khích khẽ rên lên một tiếng, ngã nhào vào tấm gương, như ngã vào một đầm nước sâu hun hút. Chiếc bóng trong kính vỡ tan ra như những mảnh xếp hình li ti, hơi thở từng đợt phả ra như sương mù vây quanh, trong khoảnh khắt lại bị mồ hôi cuốn trôi hết. Cô như cái cần gạt nước bị anh đẩy tới đưa lui. Ảo ảnh trong gương bị dày vò đến biến dạng. Cơ thể túa mồ hôi. Như có một làn gió ấm nóng vừa lướt qua mặt hồ lạnh lẽo. Thân thể anh mang đến cho cô sự dễ chịu không thể tả bằng lời, khiến cô mỗi lúc một lún sâu vào đó.
Họ như hóa thành hai đứa trẻ nô đùa nghịch ngợm, thưởng thức ánh nắng sớm mai ngắn ngủi.
Đúng vậy, thân mật với có thể là giả, nhưng những vui sướng đem đến cho nhau khi đó nhất định là thật.
Họ siết chặt lấy nhau, yên lặng đợi hơi thở của nhau bình ổn lại.
Một lát sau, anh hỏi:
 “Ngoài trời đang mưa?”
 “Đúng, mưa rất to.”
 “Anh đi tắm.” Anh buông tay ra, nhặt áo ngủ trên đất lên, khoác lại cho cô.
“Em ra cửa hàng hoa dưới lầu xem có bán hoa gì không.” Cô vội thay quần áo, vờ bình tĩnh đi ra cửa.
Anh bất chợt bắt lấy tay cô:
 “Đừng đi, ở lại với anh.”
Giọng anh nhỏ nhẹ, xin xỏ như trẻ con.
“Liệu em có mang thai không? Hạ Lan?” Cô đột nhiên hỏi.
 “Đương nhiên là không,” Anh có thể dễ dàng ngửi được hàm lượng hooc – môn trên người cô, “Hôm nay không phải ngày.”
 “Anh đi tắm đi.” Cô nói.
 “Phòng tắm ở hướng nào vậy? Anh không nhớ.” Anh vươn tay ra, lần mò trên mép cửa.
Vào ban ngày, Hạ Lan Tĩnh Đình không nhìn thấy gì. Cô có phần nhẹ nhõm. Lúc này khẩn trương quá nên quên mất điều này.
 “Ở bên cạnh.” Cô nắm tay anh, dẫn anh vào cửa phòng tắm.
 “Em biết không, Bì Bì,” Anh kéo tay cô, không chịu buông, “Dùng bình nước nóng sẽ hao phí 20% lượng điện sử dụng của mỗi gia đình.”
“Em không biết. Ý anh là… anh muốn tắm nước lạnh sao?”
 “Không phải. Ý anh là chỉ cuộc sống sau này của chúng ta phải có ý thức bảo vệ môi trường.” Anh cười cười, “Nếu chúng ta cùng tắm, sẽ tiết kiệm rất nhiều nước, sẽ góp phần vào việc bảo vệ môi trường, đúng không?”
 “Không, anh tắm một mình đi.” Mặt Bì Bì tái ngắt, cảm thấy giọng điệu mình quá lạnh lùng, sợ anh sinh nghi, lại cười vang hai tiếng.
Anh quả nhiên có phần hơi xấu hổ, ngừng lại một chút rồi hỏi:
 “Bì Bì, hôm nay là ngày mấy?”
 “Ngày 30.”
“Vậy à.”
 “Sao lại hỏi vậy?”
 “Anh có hẹn bàn chuyện làm ăn, sợ nhầm ngày.”
Tiếng nước chảy vang lên, Bì Bì mang theo chiếc túi nhỏ với các đồ đạc tùy thân chạy ra khỏi khách sạn.

Tagged: , ,

4 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 31 – Phần 1

  1. Hi Nhi 17/02/2014 lúc 07:39 Reply

    trời ơi tới hồi gây cấn rồi.thank nàng nhiều nha❤

    • candy 17/02/2014 lúc 07:42 Reply

      ^^, truyện đi được 2/3 chặng đường rồi đấy, những chương sau này chắc là phần hay nhất của truyện.😀

  2. kat 17/02/2014 lúc 08:37 Reply

    Bi Bi so hai that sao ta?? Hong chap sau a, hap dan qua! Thanks Tien nhieu!

  3. dưa hấu 17/02/2014 lúc 11:30 Reply

    có chuyện gì sao Bi Bi lại bỏ đi vậy… truyen hay qua. tks b nhieu

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s