Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 31 – Phần 2


Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em

Tên gốc: Kết Ái, Dị Khách Phùng Hoan

Tác giả: Thi Định Nhu (Huyền Ẩn)

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 31

Câu chuyện và căn phòng

Phần 2

 “Bì Bì, em chính là nơi ấy. Ngoài em ra, Anh không còn chỗ để về.” – Anh cuối đầu, – “Anh sẽ đến bất cứ nơi nào em muốn anh đi, …. dù nơi đó là thiên đường, hay là địa ngục.”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Bên ngoài trời mưa như trút nước. Cô vào một quầy tạp hóa nhỏ mua một chiếc ô, rồi gọi một chiếc taxi chở đến ga xe lửa.
Tháng này đang trong mùa du lịch cao điểm, nhà ga chật cứng người. Người càng nhiều không khí càng hỗn tạp, Hạ Lan Tĩnh Đình sẽ khó tìm thấy cô.
Đi đến phòng vé, đứng xếp hàng tận nửa giờ mới biết vé xe lửa về thành phố C trong vòng ba ngày trở lại đã bán hết, đang sốt ruột cuống cuồng thì di động bỗng reo, cô rùng mình một cái, di động sẩy tay rơi xuống đất.
Quả nhiên là số của Hạ Lan Tĩnh Đình, cô không dám bắt máy. Di động lại tiếp tục reo, thấy máy báo pin sắp hết, cô đành chấp nhận cuộc gọi.
 “Bì Bì, em đang ở đâu? Ở tiệm hoa à?”
” …. Hạ Lan Tĩnh Đình anh đừng đến tìm tôi nữa!”
Giọng nói bên kia lập tức trở nên cảnh giác:
“Có chuyện gì rồi?”
 “Biết hôm nay là ngày gì không?”
Anh lập tức hiểu ra, im lặng một lúc rồi bình tĩnh nói: “Bì Bì, đừng tin những điều đó. Anh sẽ không làm tổn thương đến em.”
 “Chỉ cần anh không đến tìm tôi, tôi sẽ không bị anh thương tổn.”
 “Bì Bì, anh đang đi tìm em.” Giọng anh lạnh lùng pha chút tức giận, “Đây là một thành phố xa lạ, nguy hiểm rình rập khắp nơi. Dù em đang ở đâu thì cũng phải đứng im ở đó, anh sẽ tìm thấy em nhanh thôi.”
Cô giật mình hốt hoảng:
“Anh biết tôi ở đâu?”
Câu trả lời rất tự tin:
“Anh biết.”
Lòng cô đột ngột trầm xuống, mắt liếc qua viên Mị châu trên cổ tay mà Hạ Lan đã tặng. Cô luống cuống tháo nó ra, vội vàng đến bưu điện. Cô bỏ viên Mị châu vào một phong bì, niêm phong chắn chắn, điền địa chỉ nhà của Hạ Lan Tĩnh Đình vào, gửi đi bằng dịch vụ chuyển phát nhanh.
Sau đó cô tắt di động, đứng ngẩn ngơ giữa phòng đợi của nhà ga. Nhìn dòng người như những vòng xoáy chậm chạp di chuyển xung quanh, bất chợt cảm thấy mình như một tinh cầu nhỏ bé vô danh, đang trôi nổi giữa hệ ngân hà bao la rộng lớn.
Cô chậm rãi thở dài.
Hạ Lan Tĩnh Đình, bây giờ còn tìm được cô không?
Một tiếng sau, Bì Bì thông qua cửa sau nhà ga đi ra con phố phía nam. Ở đó có mấy dãy cửa hàng thức ăn san sát nhau. Cô đi lòng vòng một hồi mới tìm được một quán lẫu ghi có bán thịt chó. Cô lấy ra mười đồng hỏi ông chủ mua một chai máu chó, rồi đến hiệu thuốc mua nửa cân hùng hoàng. Sau đó cất hai tấm mùa hộ mệnh vào trong chiếc túi nhỏ đeo bên người.
Bến xe đường dài cách nhà ga không xa. Không mua được vé tàu, Bì Bì quyết định đón xe khách về nhà. Đi đến ngã tư, đang đội mưa đứng đợi đèn xanh, thì một cơn gió to kéo đến, thổi bay chiếc ô của cô. Mưa trút như nước đổ ào ạt xuống người, khiến cô hoang mang thẫn thờ. Một người qua đường tốt bụng nhặt chiếc ô giúp cô, cô vừa cảm ơn người đó xong, ngẩng đầu lên liền phát hiện ra Hạ Lan Tĩnh Đình đang đứng trên vĩa hè đối diện.
Anh mặc áo khoác đen, mang kính đen, che một chiếc ô màu đen, cổ áo dựng thẳng đứng, che đi hơn hai nửa bên mặt.
Cách nhau một con đường, nhưng cô có thể cảm nhận được luồng sát khí cuồn cuộn ập đến như sóng. Bì Bì khẩn trương nhìn chằm chằm vào màn mưa. Tay chân đã trở nên lạnh cóng. Đầu óc trống rỗng không suy nghĩa được gì.
Mị châu được gửi đi rồi cơ mà? Sao Hạ Lan Tĩnh Đình vẫn tìm thấy cô? Trên người anh ta có gắn máy theo dõi sao?
Hoặc cũng có thể, thật ra anh ta vẫn chưa tìm được cô, chỉ là tình cờ đi ngang qua đây thôi?
Đèn đỏ sáng lên, đồng hồ đếm dây cũng bắt đầu nhảy.
Con phố này là đường duy nhất đến bến xe. Cô nên qua, hay là không qua?
Đang suy nghĩ, Hạ Lan Tĩnh Đình chợt nghiêng đầu về phía cô. Dù rằng mưa to đã xóa sạch mọi dấu vết, nhưng anh nhanh chóng cảm nhận được sự có mặt của cô. Bì Bì vốn định giả vờ đi ngang qua anh như người xa lạ, nhưng lại sợ mùi hương mà anh đã gieo lên người cô sẽ vạch trần cô. Ngay lúc đèn đỏ sắp chuyển sang xanh, cô dứt khoát quay đầu, bước nhanh về phía một đường phố khác.
Chợt một cơn gió to quét tới, lại thổi ô cô bay ra xa mấy thước. Trong cơn hoảng loạn, cô không quay lại nhặc mà bỏ đi luôn, đội mưa vội vàng rảo bước, tựa như con thú hoang đang tìm cách chạy trốn khỏi tầm bắn của gã thợ săn.
Cô vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, lần nào cũng bắt gặp Hạ Lan Tĩnh Đình đang theo sau, tốc độ vừa đủ duy trì một cự ly chừng mười mét với cô.
Cây gậy dò đường của anh thỉnh thoảng gõ nhẹ vài cái lên mặt đường, nhưng nhìn dáng đi của anh, cô cảm thấy chẳng qua đó chỉ là một kiểu ngụy trang để những khách bộ hành nhường lối cho thôi.
Lúc này phía trước có một đám đông đang đi tới, Bì Bì nhanh chóng đi xuyên qua họ. Hạ Lan Tĩnh Đình lại bị họ ngán lối, đành phải dừng lại tránh đường cho họ đi. Khoảng cách giữa hai người lập tức kéo xa hơn một chút. Bì Bì tranh thủ đèn xanh băng qua đường. Tĩnh Đình đến vừa đúng đèn đỏ buộc phải dừng lại. Bì Bì cuối cùng cũng cắt đuôi được anh bên kia đường.
Đi vòng vào một trung tâm mua sắm, cô trốn vô nhà vệ sinh thở hổn hển, sợ đến mức quên cả lạnh, cũng quên luôn cả khóc lóc. Không dám ở lại một chỗ quá lâu, ở đó có lò sưởi, như vậy sẽ khiến cho mùi của cô nhanh chóng lan tỏa. Cô quả quyết đi ra ngoài, nhìn một vòng xung quanh, không phát hiện ra Hạ Lan Tĩnh Đình, bèn đi dọc theo con đường trước mặt. Đi được một lúc thì phát hiện ra mình đang đi vào một hẻm nhỏ. Hẻm đã nhỏ nhưng lại vừa sâu vừa dài, còn có rất nhiều ngã rẽ. Cô lòng vòng trong đó một hồi, liền bị mất phương hướng, đành phải hỏi đường những người đi bộ xung quanh. Có người chỉ về đầu đường, bảo đến đó rẽ về hướng Tây, đi năm trăm mét nữa sẽ đến bến xe đường dài.
Cô giống như một kẻ đào ngũ bôn ba chạy trốn trong trời mưa gió. Cả người ướt đẫm. Mùa thu miền Bắc rét mướt, khiến răng va vào nhau lập cà lập cập.
Sau khi vòng qua một ngôi nhà, liền trông thấy có một ngõ ra. Bỗng bất thình lình, không biết từ đâu, một bóng người xuất hiện chắn ngang lối đi của cô!
Cô đột nhiên dừng bước, cảm thấy máu trong người như vọt thẳng lên não.
Bóng người chậm chậm đến gần.
Cô lui vài bước, rồi bất chợt giơ bình máu chó lên, cao giọng nói:
“Anh không được sang đây!”
Anh ta dừng lại.
Tim cô đập thình thịch, âm thầm thở ra.
Thì ra anh ta sợ thứ này.
“Ngửi thấy gì không? Hạ Lan Tĩnh Đình! Mời anh lập tức biến mất khỏi mắt tôi!” Cô huơ huơ cái chai kia về phía anh, thét lên.
Cô đang nói gì, anh căn bản không nghe thấy. Chỉ trong chớp mắt, bóng người như bóng ma đã đến trước mặt cô.
Anh hoàn toàn có thể cướp được cái chai trong tay cô chỉ trong vòng một giây. Thế nhưng, anh một tay cầm ô, một tay cầm gậy, căn bản không hề động đến cô.
Anh ta rốt cuộc là sợ, hay không sợ?
Cô nhìn anh đầy kinh dị, đến cả thở cũng không dám thở mạnh, thấy sự hờ hửng trên gương mặt anh, cô la lớn:
 “Anh có nghe thấy tôi nói gì không? Không được tới đây! Anh mà bước về trước một bước nữa tôi sẽ động thủ đó!”
Anh từ từ tháo kính ra, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn cô:
 “Bì Bì, hãy nghe anh nói…”
“Không nghe! Tôi không muốn nghe gì hết! Tôi biết anh muốn nói gì! Anh gạt tôi! Còn cả Gia Lân nữa, tất cả đều gạt tôi, đều là kẻ lừa đảo!”
 “Tuệ Nhan…”
Cô lập tức cắt lời anh: “Hạ Lan Tĩnh Đình, anh hãy nghe cho kỹ, tôi là Quan Bì Bì, không phải Thẩm Tuệ Nhan. Tôi không biết cô ta là ai, cũng không muốn có bất cứ dính líu gì tới cô ta. Bất kể anh muốn thứ gì, bây giờ tôi cũng không thể cho anh được. Cuộc đời này vẫn còn nhiều chuyện tôi chưa làm xong, không thể bởi vì một câu chuyện xa xưa mà tin tưởng anh, đem sinh mệnh quý giá nhất của mình tặng cho anh. Anh không có tư cách yêu cầu tôi làm thế. Tôi cũng không cao thượng được đến vậy. Tôi chỉ là một người bình thường, chỉ là một vị khách qua đường vội vã trong cuộc đời dài đằng đẵng của anh mà thôi. Anh tha cho tôi đi.” Cô khóc, “Xin anh hãy tha cho tôi đi!”
Anh lặng lẽ “nhìn” cô. Qua một lúc lâu sau mới nói:
 “Xin lỗi em Bì Bì, anh không thể để em đi được. Xin hãy tin tưởng anh, anh muốn ở bên em, chỉ có ý tốt chứ không hề ác ý, chỉ muốn cố gắng mang đến cho em thêm một chút… hạnh phúc.”
 “Không, tôi không tin anh! Tôi không cần hạnh phúc của anh!”
Biểu tình của anh rất lạ. Nhưng trong mắt anh không hề hoảng sợ.
 “Em đã nghĩ như thế, biết đâu là em đúng. Sự tồn tại của tôi đối với em mà nói không gì tốt đẹp.” Anh thở dài, “Có điều, nếu em muốn giết tôi, chỉ một chai máu sơ sài như thế thì không đủ. Còn nếu em muốn nhìn thấy máu chó tưới lên người tôi có hiệu quả như thế nào, thì hãy động thủ ngay đi…”
Anh ném cây gậy trong tay đi, bước từng bước một về phía cô.
Cô mở nắp chai thủy tinh ra, mắt nheo lại nhìn anh.
 “Nghe đây, tôi không muốn làm hại anh! Xin đừng ép tôi! Tôi biết anh rất cần… của tôi Thứ đó tôi thật sự không thể cho anh được!”
Anh dừng lại. Nhẹ buông tay, chiếc ô lập tức bị gió ào tới cuốn đi mất.
 “Anh chẳng cần thứ gì của em cả, Bì Bì.” Anh nói, “Anh chỉ muốn tìm một nơi, ở nơi đó nằm xuống và nghỉ ngơi thôi.”
“Nói cho tôi biết, đó là nơi nào? Tôi sẽ giúp anh đi tìm!”
Anh im lặng, không nói gì.
 “Nói với tôi đi!”
 “Bì Bì, em chính là nơi ấy. Ngoài em ra, Anh không còn nơi nào để đi nữa.” Anh cuối đầu, “Anh sẽ đến bất cứ nơi nào em muốn anh đi,…. dù nơi đó là thiên đường, hay là địa ngục.”

End chương 31

Hoa Tiên: Có một chi tiếc không hiểu lắm ở đoạn Bì Bì tháo Mị Châu trả lại cho Tĩnh Đình >.<

Tagged: , ,

10 thoughts on “Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ, Vạn Kiếp Yêu Em – Chương 31 – Phần 2

  1. dưa hấu 18/02/2014 lúc 15:43 Reply

    yeh co truyen rui. chắc dựa vào mị châu mà tĩnh đình tìm dc bì bì nên bì bì mới tháo ra..nhưng sao bì bì quyết định chấp nhận tĩnh đình rồi lại bỏ đi, lúc kết hôn Bì Bì cũng tự nguyện mà.. ko biết là bì bì có yêu hạ lan chưa nữa

    • candy 18/02/2014 lúc 16:47 Reply

      Ờ thì Bì Bì tưởng rằng Hạ Lan cưới cô vì lá gan >.<, cô ấy chưa rõ ràng trong tình cảm lắm dưa ạ,

  2. Team Truyện 19/02/2014 lúc 09:05 Reply

    Ờ thì ngôn tình😀

  3. Kat 19/02/2014 lúc 16:19 Reply

    Long tin cua Bi Bi voi Ha Lan con chua sau sac, con bi dao dong nhieu nhi ! Dung la co nhieu chi tiet lam co ay khong tin noi anh ! Thanks em nhieu!

  4. dưa hấu 26/02/2014 lúc 14:33 Reply

    hix hix sao tiên zi tâm tít tắp mất tiu lun rùi

    • candy 26/02/2014 lúc 14:47 Reply

      Chắc xuống 1 tuần 1 chương rồi, dưa ơi, qua cái hạn này rồi tính, >.<,

  5. dưa hấu 27/02/2014 lúc 02:30 Reply

    um hi tien va tit co len nghe, minh luc nao cung ung ho :))

  6. Tran phuong 27/02/2014 lúc 14:52 Reply

    Sao lau qua ma chua post truyen vay ban?

    • candy 27/02/2014 lúc 14:53 Reply

      có chương 32 rồi á

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s