Thủy Mặc Sơn Hà – Chương 1


Thủy Mặc Sơn Hà

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Xuyên Không, Chiến Tranh, Nữ Cải Nam Trang

Edit: ♥Tiên♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 1

“Một túp lều tranh đơn giản, quần áo đang mặc tương tự quần áo của thôn dân triều Hán, cung tên săn bắn, lại thêm, lại thêm một vị hôn thê, một vị hôn thê rất xinh đẹp, dù có lấy tiêu chuẩn về cái đẹp ở hiện đại ra so sánh. Nghĩ đến đây, tôi không kìm lòng được, thầm cười khổ, một người phụ nữ lại có vị hôn thê.”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Tôi cúi đầu, mượn bóng đêm để giấu đi vẻ mặt mình. Tối nay, trời không trăng, đây là một thời cơ rất tốt để tập kích. Xung quanh, chỉ có tiếng hít thở đầy kìm nén và mùi hôi thối bốc ra từ cơ thể của những gã đàn ông.

Đàn ông thối… Đột nhiên, tôi nhớ đến cụm từ miêu tả đàn ông của Bảo Nhị gia trong Hồng Lâu Mộng.

Ở hiện đại, xã hội phát triển, đàn ông chốn thị thành chẳng những không thối, trái lại còn chăm chỉ xịt nước hoa hơn cả phụ nữ.

Nhưng ở đây, xung quanh tôi, ai cũng mồ hôi nhễ nhại. Tuyến bài tiết adrenalin của đàn ông nơi này hoạt động thật mạnh mẽ. Những người đó, người vì công danh, người vì phạm tội, người vì bát cơm manh áo, nhưng nhiều nhất là vì bị cưỡng ép mới đến đây làm quân dịch. Không có áo giáp sắt, không có vũ khí vừa tay, thậm chí, hầu hết còn phải đi chân trần. Một tổ hợp như vậy cũng gọi là quân đội sao. Lẽ ra, nên gọi họ là: vật hi sinh…

Mà tôi, cũng là một vật hi sinh như vậy…

Ú ớ đến nơi này đã nửa năm rồi, nhưng còn rất nhiều thứ tôi vẫn chưa thích ứng được. Thủy Mặc, là tên của tôi ở nơi này. Thái Hoành năm thứ ba, là niên hiệu của triều đại mà tôi đang sống. Hơn nữa, tôi còn có một vị hôn thê, một vị hôn thê xinh đẹp, tên là Nguyên Ái.

Chỉ cần nhắm mắt lại, kí ức sẽ như những thước phim đen trắng cũ, lóe lên, tua đi tua lại trong tâm trí tôi.

Tôi cũng được xem là một phụ nữ hiện đại, đang độ thanh xuân, đến tuổi lấy chồng, chỉ còn chờ người ta đến rước về nhà. Thế nhưng, ngay khi vừa gặp được một bạch mã hoàng tử trong mười mấy đối tượng xem mặt, vừa có nhà, có xe, lại tương lai, bản thân mình cũng có cảm giác, thì tôi lại bị đưa đến cái xứ xở quỷ quái này.

Cuối tuần ấy, bạch mã hoàng tử hẹn tôi đi leo núi, tôi hết sức phấn khởi, hăng hái mà đi. Suốt chặng đường, tôi lúc nào cũng duy trì một tư thế tao nhã duyên dáng, lời nói từ tốn dịu dàng, vừa để thể hiện hình ảnh của một phụ nữ ưu tú xuất sắc, vừa để tỏ ra là một cô gái có giáo dục, có tố chất làm mẹ hiền vợ đảm. Còn về phần hoàng tử – mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của chàng cũng rất xứng với mấy chữ phong độ nhã nhặn.

Ngay vào thời điểm đôi bên đều có cảm giác tốt đẹp về nhau, đang đầu mày cuối mắt đưa tình với nhau, thì chúng tôi đột nhiên phát hiện, hình như mình bị lạc. Chưa kịp chứng kiến màn thể hiện khí phách anh hùng của hoàng tử, quay đầu một cái đã không còn thấy bóng dáng anh ta đâu. Tôi cũng chẳng màng đến việc giữ gìn hình tượng thục nữ làm gì, thế là tôi gân cổ, điên cuồng hét lên. Nhưng chẳng có âm thanh nào đáp lại, ngoài những tiếng vọng mơ hồ.

Cuống cuồng thò tay vào túi lôi di động ra, vừa bật lên tôi lập tức choáng váng, màn hình không có tín hiệu gì, chiếc điện thoại như biến thành một cái đồng hồ, vẻn vẹn hiển thị: 12:00 giờ.

“Lỗ Chí, anh ở đâu vậy, anh có nghe thấy em không?”

Tôi vừa bước đi vừa thét gọi tên của bạch mã hoàng tử, cố gắng nhớ lại con đường mà mình đã đi qua. Nhưng càng đi, tôi càng cảm thấy có điều gì đó bất thường, cảnh vật xung quanh xanh ngắt một màu, sắc độ đậm đặc như thể sắp ứa thành từng giọt màu nhỏ xuống. Nếu bình thường, một màu xanh biếc thế này đã đủ để khiến tôi ngạc nhiên, nhưng hiện giờ nó lại khiến tôi càng kinh sợ thêm. Màu xanh ấy quá tinh khiết, như chưa bị nhiễm bẩn bao giờ. Thành phố B có một ngọn núi sạch đến thế này sao?

Đột nhiên, trời bắt đầu đổ mưa, nước rơi ào ạt như trút. Bước dài bước ngắn trên con đường núi dần trở nên lầy lội, lúc này đây tôi thực sự bắt đầu sợ hãi, dù rằng vẫn gắng sức kêu to, nhưng tiếng kêu bắt đầu vỡ rạn.

 “Á,”

Đột nhiên trợt chân một cái, tôi hét lên, tay vung vẫy, cả người ngã sấp xuống đất, ngực va vào đá đau điếng, nước mắt lập tức trào ra. Tôi vừa khóc vừa chửi, con ngựa trắng chết tiệt kia, anh chết ở đâu rồi? Đưa tôi đến cái chốn quỷ quái gì thế này?

Bất chợt vào lúc đó, một giọng nói trẻ con vang lên từ phía sau:

“Là người này sao?”

Tôi nhất thời sửng sốt, nhưng lập tức thở phào. Lúc thế này bỗng dưng có người xuất hiện, tốt quá, vậy là được cứu rồi. Tôi vội vàng lau nước bẩn trên mặt, đang định quay lại xem, vừa mới ngẩng đầu lên, bất chợt một bóng đen kèm theo tiếng gió và tiếng mưa xẹt qua mép tai tôi. Chỉ kịp cảm thấy sau ót nhận một cú đánh thật mạnh, trước mắt đã lập tức tối sầm.

Không biết trải qua bao lâu, tôi tỉnh lại, đầu óc quay cuồng, trước mũi phảng phất mùi phân ngựa. Trong lúc lơ đãng, có người đã cho tôi ăn thứ gì đó, khiến tôi mơ màng chếch choáng mấy ngày mới hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng, những đả kích theo nhau đến, khiến tôi cảm thấy, thà rằng cứ bất tỉnh còn tốt hơn.

Một túp lều tranh đơn giản, quần áo đang mặc tương tự quần áo của thôn dân triều Hán, cùng với cung tên săn bắn, lại thêm, lại thêm một vị hôn thê, một vị hôn thê rất xinh đẹp, dù có lấy tiêu chuẩn về cái đẹp ở hiện đại ra so sánh đi nữa. Nghĩ đến đây, tôi không kìm lòng được cười khổ, một người phụ nữ lại có vị hôn thê, nhưng không có cách nào từ chối được.

Cha của Nguyên Ái ngay từ đầu đã nói rất rõ ràng, lúc trước sở dĩ cứu tôi về, là để cứu con gái của mình thoát khỏi tay kẻ xấu. Giọng nói âm trầm của ông cứ vọng đi vọng lại bên tai tôi, – “Còn việc ngươi là nam hay nữ, ta căn bản chẳng quan tâm, hiện tại ta cần một người không ai quen biết… Tất nhiên, nếu ngươi không muốn gánh cái danh này, vậy hãy để tính mạng lại trao đổi đi, ta chẳng tự dưng cứu ngươi!”

“Giương đao!” “Giương đao!” “Giương đao!” -Từng binh sĩ thấp giọng truyền đạt mệnh lệnh cho người bên cạnh, tay tôi càng lúc càng lạnh băng, chỉ biết nắm chặt lấy chuôi đao. Từ đầu tiên học được sau khi ra chiến trường chính là “Giương đao!” có nghĩa là sẵn sàng chiến đấu, cũng có nghĩa là không được phép rút lui. Đao: là chỉ vũ khí, nếu không giương, sẽ phải rơi đầu.

Lỗ Duy vô thức nhích lại gần tôi, tôi nhìn nó, ánh trăng ảm đạm làm tăng lên vẻ tái xanh trên gương mặt của nó, tôi âm thầm thở dài. Những tiểu thuyết xuyên không toàn là lừa gạt người ta, sau khi tôi xuyên không, chẳng hề có khuôn mặt đẹp như hoa, cũng chẳng có tài năng kinh thiên động địa, chỉ có giết hoặc bị giết…

Hoành lịch năm thứ hai, ngày mười tháng giêng, đêm, chiến dịch ”Tập Kích Lòng Chảo” đại thắng.

Tagged: , ,

3 thoughts on “Thủy Mặc Sơn Hà – Chương 1

  1. kat 07/04/2014 lúc 00:28 Reply

    Mo dau da thay hap dan roi! Thanks em nhieu!

  2. duahau220 07/04/2014 lúc 02:31 Reply

    quyết định nhảy hố này..tks b edit

  3. June ♫♪ 14/08/2014 lúc 16:30 Reply

    Vừa xuyên qua đã có hôn thê rồi ≧◡≦! Bạn Thủy Mặc thật đào hoa quá đi ~

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s