Thủy Mặc Sơn Hà – Chương 3 – Phần 3


Thủy Mặc Sơn Hà

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Xuyên Không, Chiến Tranh, Nữ Cải Nam Trang

Edit: ♥Tiên♥

Beta: ♥Kamyo♥

Nguồn: https://tientit.wordpress.com/

Chương 3

Phần 3

“Vừa dứt lời, Cố Biên Thành quay đầu nhìn, một bóng dáng mảnh khảnh đang bận rộn cách đó không xa.

Hắn tên là, Thủy Mặc ư…”

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

“Trên triền núi, chặt chân ngựa… bắt được, thuộc hạ…” Lỗ Duy dần dần hồi tỉnh, nghe có tiếng bẩm báo, vài từ rời rạc lọt vào tai nó. Cảm giác đầu tiên ập đến là cơn đau rát buốt ở cổ. Chỉ cần hơi động đậy là cổ như muốn gãy lìa. Mí mắt dính chặt lại nặng trịch, dùng cách gì cũng không tài nào mở lên nổi. Trong lòng có phần hốt hoảng, nó hoàn toàn không nhớ được chuyện gì đã xảy ra với mình, nơi này là nơi nao…
Đột nhiên, một giọng nói vọng đến, giọng nói này hình như đã từng nghe ở đâu đó rồi, “Ồ, tiểu tử này chẳng phải là… ngày đó… Chu Hổ, ngươi chắc chắn cậu ta là người duy nhất chạy trốn chứ?”
“Đúng vậy, thuộc hạ chắc chắn, chỉ có một mình tiện tốt này chạy ra, không còn ai chạy theo nữa. Hắc Hổ quân vẫn chưa phát hiện ra hành tung của nó!” Có người lên tiếng trả lời, dõng dạc khẳng định lại một lần nữa.
Tiện tốt, Hắc Hổ quân… A Mặc! Lỗ Duy bỗng mở to hai mắt, nó bất chấp đau đớn muốn bật dậy, nhưng ngực đột nhiên đằm xuống, cả người nặng nề ngã trở lại mặt bùn lạnh lẽo phía sau. Tất cả không khí trong lồng ngực phút chốc như bị ép hết ra ngoài, mặt Lỗ Duy bắt đầu tím tái. Theo bản năng, nó định dùng hai tay đẩy chiếc giày chiến đang giẫm trên ngực mình ra, nhưng không thể nào cử động được.
Nhìn Lỗ Duy giãy dụa đấu tranh trong vô ích, kẻ kia cảm thấy rất thú vị.Y hơi giảm nhẹ lực ở chân, cúi đầu cười hỏi nó, “Tiểu tử, ngươi muốn chạy đi đâu thế?”
“Khụ, khụ, khụ,” Vì ngực được nới lỏng, Lỗ Duy lại có thể hít thở, không nhịn được ho khan vài tiếng. Nhưng nó chưa kịp nói gì, kẻ kia đã vừa cười vừa hăm he, “Nếu tiếng ho của ngươi dẫn quân địch đến đây, ta chỉ con cách giẫm chết ngươi trước.”
Giọng người đó hơi khàn, lại mang theo vẻ cười cợt, tốc độ nhả chữ rất chậm, có chút uể oải, như gió xuân phất vào mặt. Lỗ Duy không dám hé nửa lời. Chẳng hiểu sao, nó thấy sợ, nó sợ người trước mặt, cũng tin rằng y nói được làm được. Nó ráng nín nhịn đến độ mặt đỏ bừng.
Ngay lúc đó, một cơn gió đêm chợt nổi lên, rừng trúc vang lên tiếng xào xạc, không khí mát mẻ khiến đầu óc người ta cũng trở nên thông thoáng hơn. Dần dần, mây vén sương tan, ánh trăng sáng rực len qua những cành trúc xanh rậm rạp đáp xuống, làm nền cho những bóng trúc đang chập chờn đung đưa, khiến gương mặt người đó lúc sáng lúc tối, tựa như được mặt nước phản chiếu lên. Lỗ Duy đang nằm trên mặt đất, mắt đột nhiên trừng to, nhìn chăm chú vào người trước mặt. Cho dù bàn chân nặng tựa ngàn cân của y vẫn đang giẫm trên ngực nó, nhưng nó chỉ biết tròn miệng, đờ người nhìn người đàn ông đó mà chẳng nói nên lời.
Thống soái Hắc Hổ quân Yến Tú Phong được tôn xưng là đệ nhất mỹ nam trong ngàn quân, chính nó cũng từng lén nhìn trộm y, cũng từng âm thầm khen ngợi phong thái hơn người của y, nhưng nếu đem so với người trước mặt thì hào quang sẽ lập tức lu mờ. Lỗ Duy chưa bao giờ nghĩ đến việc có thể dùng cụm từ xinh đẹp, thậm chí là mỹ lệ để miêu tả về một người đàn ông, lại càng không thể tưởng tượng được, một người đàn ông vừa xinh đẹp vừa mỹ lệ thế này, mà vẫn toát ra khí khái oai hùng sắc lạnh.Vẻ đẹp của y chẳng những không làm giảm đi sát khí của y, trái lại càng tô đậm thêm, làm người ta có cảm giác không rét mà run. Nó không dám nhìn tiếp, nhưng đến cả dũng khí để động đậy mí mắt cũng chẳng có.
Đừng cười nữa… Lỗ Duy tuyệt vọng nghĩ, kẻ chậm chạp như nó cũng cảm giác được người đàn ông trước mặt đang nổi sát ý, dĩ nhiên y không thích người khác nhìn y như vậy. Nụ cười của y càng lúc càng sâu, lực ở bàn chân cũng càng ngày càng nặng… “A Khởi!” Một tiếng gọi khẽ vang lên, tiếng nói rất ôn hòa nhưng chứa đầy uy nghiêm. Lỗ Duy liền cảm thấy ngực mình được nới lỏng, người đàn ông kia lơi chân ra, bĩu môi, cười nói: “Yên tâm đi, không chết đâu.”
Tạm thời đã giữ được tính mạng, Lỗ Duy thở phào nhẹ nhõm, nhưng điều càng khiến nó mừng rỡ hơn chính là giọng nói đó.
Cố Biên Thành! Đây là giọng nói của thần tướng Cố Biên Thành!
Giọng nói này có chết nó cũng không thể quên được. A Mặc được cứu rồi!
Lỗ Duy lập tức cố hết sức giãy dụa, vùng dậy, bò đến, quỳ rạp xuống, liều mạng dập đầu, “Thần tướng đại nhân, Hắc Hổ quân rút binh, người Hách Lan sắp đến, xin ngài đi cứu A Mặc! Không, là cứu mọi người…” Khi nói đến những từ cuối thì đã nghẹn ngào không nên lời.
“Vậy, nghĩa là ngươi lâm trận bỏ chạy?” Cố Biên Thành hỏi. Lỗ Duy lập tức lạnh cả người, “Không phải! Tiểu nhân không lâm trận bỏ chạy! Tiểu nhân phải đi tìm viện binh, quay lại doanh trại, để… Đúng rồi, ta có lệnh bài!” Nói đoạn, nó vội đưa tay sờ soạng tìm, nhưng sờ khắp người cũng không thấy lệnh bài đâu, hồn vía bỗng chốc đã mất hút trên chín tầng mây.
“Tướng quân, ngài xem,” Chu Hổ đang đứng bên cạnh chợt tiến lên nửa bước, cung kính đưa cho Cố Biên Thành một vật. Đôi mắt đang dại ra của Lỗ Duy bỗng sáng bừng lên. Vật mà Cố Biên Thành đang cầm trong tay chính là lệnh bài mà lão binh sĩ đã giao cho nó, nó liền nhẹ nhàng thở phào. Mãi đến lúc này mới cảm nhận được nhịp tim đang đập kịch liệt của mình, nó nuốt nước miếng đánh ực một cái.
Hình ảnh Cố Biên Thành dưới ánh trăng vẫn như ngày ấy, toàn thân khôi giáp, mặt khuất sau mũ giáp. Ngày ấy chàng trên lưng ngựa, còn hôm nay chàng đứng trước mặt Lỗ Duy, chiến giáp màu bạc càng tôn lên dáng người cao lớn, thon gầy của chàng.
“Hiện giờ ngươi đi tìm viện binh, cho dù Thường Thắng quân lập tức xuất phát, thì phải mất ít nhất ba ngày mới đến nơi. Khi đó, chắc chắn người Hách Lan đã sớm chiếm được nơi này, những người bạn đồng hành của ngươi theo lý chắc cũng không còn sống nữa. Tại sao bọn họ lại để ngươi đơn độc đi tìm viện binh, lẽ nào mạng của ngươi đáng giá hơn những người khác sao?” Câu nói của vị mỹ nam tử khiến Lỗ duy rùng mình một cái.
Vừa nãy vì kinh hoàng thất thố, nhận lầm những người này là người của Hắc Hổ quân, nhưng khi Cố Biên Thành xuất hiện, Lỗ Duy lập tức nhận ra nam nhân tuấn tú này chính là người đã từng “chòng ghẹo” Thủy Mặc ngày đó. Nghĩ đến Thủy Mặc, Lỗ Duy liền tự nhủ thầm với chính mình rằng phải gan dạ lên. “A Mặc nói, huynh ấy có cách ngăn chặn người Hách Lan trong ba ngày, ít nhất cũng sẽ không để bọn họ vượt qua đó!”
“Ồ?” Ngữ điệu người trước mặt tỏ ra hứng thú, mày hơi chau lại, “Cách gì?”
Suy nghĩ của Lỗ Duy đình trệ trong giây lát, liền vội vàng lắc đầu, “Huynh ấy không nói!”
“Hừm,” người nọ hừ một tiếng, quay đầu nói với Cố Biên Thành, “Khẩu khí lớn thế, sợ chỉ vì muốn giúp tiểu tử này chạy thoát, nên mới nói năng huênh hoang rỗng tuếch như vậy.”
Trải qua mấy ngày cận kề sống chết, bên nhau không rời vừa rồi, Lỗ Duy đã xem Thủy Mặc là người thân nhất của mình. Dù vốn yếu đuối và nhát gan, nhưng không thể chịu được khi thấy người khác xem thường Thủy Mặc, theo tiềm thức, nó liền lên tiếng phản bác, bênh vực nàng, “A Mặc không có lừa ta, huynh ấy luôn là người nói được làm được, chưa bao giờ nói bừa!”
Những người khác đều bị giọng nói đột ngột tăng cao của Lỗ Duy làm cho giật mình. Cố Biên Thành bất chợt mở miệng hỏi, “A Mặc? Chính là người đã cứu ngươi hôm đó?”
Lỗ Duy vội cúi đầu kính cẩn đáp, “Đúng vậy, huynh ấy tên Thủy Mặc, là tiểu nhân, à, là tỷ phu của tiểu nhân!” Nó vừa nói xong, những người từng gặp qua Thủy Mặc hôm đó đều có phần kinh ngạc. Nam nhân tuấn tú cũng buột miệng thốt: “Bộ dạng của tiểu tử đó y hệt một tiểu cô nương, tay trói gà không chặt, tỷ tỷ của ngươi chịu lấy hắn ư?” Lỗ Duy vừa nãy vẫn còn ra sức bảo vệ Thủy Mặc, nhưng giờ lại chột dạ, không dám lên tiếng thừa nhận.
Cố Biên Thành tay mân mê lệnh bài, lòng không nén được nhớ về buổi tối hôm ấy. “Từng đọc vài cuốn sách, chỉ nhận biết được vài chữ thôi,” lúc đó, cậu ta đã trả lời mình như vậy. Đó là một khuôn mặt cực kỳ thanh tú. Dựa vào hình dáng của cậu ta, thoạt đầu chàng còn cho rằng cậu ta là một nữ nhân giả dạng, nhưng chưa nói đến việc cậu ta có “trái diều”, một nữ nhân sao có thể có được dũng khí như thế. Có điều, tuy rằng vẻ mặt cậu ta lúc đó cũng tỏ ra cung kính, khẩn trương, thậm chí là sợ hãi hệt như những người khác, nhưng tuyệt nhiên không có chút hèn mọn nào… Cậu ta còn có một đôi mắt vô cùng trong trẻo và thẳng thắng, rất hiếm thấy giữa những tiện tốt thô kệch này.
“Ba ngày,” Cố Biên Thành ngẩng đầu nhìn về đồng cỏ phía đằng xa, người tên Thủy Mặc này thực sự làm được ư…
“Ách xì! Ách xì! Ách xì!” Thủy Mặc đang bận rộn, đột nhiên hắt xì liên tục ba cái, lòng tự hỏi không biết ai đang nhớ về mình?
Lão binh sĩ điềm nhiên lau đi mấy hạt nước miếng trên mặt. May mà là ông ấy, một tiện tốt bình thường sẽ không có sức kiềm chế tốt như vậy. Ông hung hăng lia cho Thủy Mặc một cái liếc mắt cực kỳ xem thường.
“Thật không phải”, Thủy Mặc gượng cười, lên tiếng xin lỗi.
Lão binh sĩ phất tay, nhìn cái chậu sứ và thứ chất lỏng giống như nước đựng bên trong, hỏi, “Cái chậu nước này có thể giữ chân được người Hách Lan?”
Thủy Mặc mỉm cười, “Ta không nói là chắc chắn được!”
Lão binh sĩ nhíu chặt đôi mày đã lưa thưa mấy sợi bạc. Một tiện tốt bên cạnh nghe thấy thế, bất mãn làu bàu, “Ta biết ngay là không làm được mà, ngài lại còn tin tưởng hắn!”
Thủy Mặc nhếch môi, “Không chắc chắn và không thể là hai chuyện khác nhau, chưa làm thì sao ngươi biết là không được? Ta không làm được, ngươi làm được chắc?”
“Ngươi…” Bàn về việc miệng mồm nhanh nhảu, nói năng lưu loát, tiện tốt này sao đấu lại Thủy Mặc.
Theo thói thường trong thời loạn lạc này, chỉ có kẻ mạnh mới được tôn trọng, đến những tiện tốt cũng biết kính trọng những người cường tráng, vì những người đó có nhiều hy vọng sinh tồn hơn. Nhưng trong mắt bọn họ, Thủy Mặc chỉ là một thư sinh giả mạo, người yếu sức thiếu, trên chiến trường, ngoại trừ chờ chịu chết, vướng víu người khác ra, thì chẳng còn ích lợi gì; nàng cũng không có “chiến tích” vang dội như lão binh sĩ, hiển nhiên là bị coi thường. Lần này, nếu lão binh sĩ không kiên quyết nghe theo nàng, những tiện tốt này sẽ không thèm để nàng trong mắt.
“Được rồi!” Lão binh sĩ trầm giọng quát một tiếng, đánh tan ý nghĩ muốn động thủ dạy bảo Thủy Mặc của tiện tốt kia, kế đó nói với Thủy Mặc, “Tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?”
Thủy Mặc âm thầm tặc lưỡi. Nàng không chút hoài nghi, nếu lần này thất bại, nhất định lão binh sĩ sẽ đẩy nàng ra làm đệm lưng.
“Đến chỗ bãi trống đi!” Dứt lời, nàng dẫn đầu đi trước, lão binh sĩ theo sau, tiện tốt xui xẻo đành phải cùng những người còn lại bê mấy chậu nước đuổi theo.
“Ngươi muốn chúng ta nhặt đám cây cỏ này làm gì?” Các tiện tốt vây quanh hỏi Thủy Mặc. Một đống hoa lá màu xanh, đỏ, hình trái tim, vô cùng kỳ lạ nằm chất chồng trên mặt đất. Dưới ánh trăng, màu sắc của chúng càng toát ra vẻ diêm dúa, mê hoặc. Đây là thứ mà Thủy Mặc phát hiện được gần lều trại của lão binh sĩ. “Các ngươi đừng quan tâm chúng là thứ gì, bây giờ hãy trộn chung những hoa cỏ này vào với cỏ nuôi gia súc, sau đó đem cho trâu ăn, ăn càng nhiều càng tốt, không ăn không được! Nếu chúng chỉ ăn vài miếng rồi thôi, thì các ngươi tách nhựa hoa ra, bôi vào mồm của chúng. Còn nước này, đợi đến khi chúng ăn xong hãy ép chúng uống, không uống cũng phải cố đổ vào cho ta! Còn nữa, nước này sẽ làm da người bị bỏng nhẹ, lúc các ngươi chạm vào chúng, nhớ kỹ phải dùng vải bố dày bao bọc những chỗ da tiếp xúc với chúng. Nếu để bỏng rồi thì ta mặc kệ! Thêm nữa, chừa mấy con trâu khỏe lại, đừng cho chúng uống thứ nước đó! Bằng không thì giả không giống thật!” Thủy Mặc dặn dò một mạch.
Mọi người chưa hiểu đầu đuôi, có người muốn truy hỏi đến cùng, nhưng lão binh sĩ đã phất tay ngăn lại, thấp giọng quát: “Cứ chiếu theo đó mà làm, có lẽ ngày mai người Hách Lan sẽ đến!” Nghe ông nói thế, dù trong lòng còn tràn đầy nghi ngờ, nhưng đám tiện tốt vẫn lập tức thực hiện nhiệm vụ. Chỉ chốc lát sau, từ trong đàn trâu vốn còn lại không nhiều, vang lên những tiếng rú gào thảm thiết. Thủy Mặc chắp tay trước ngực âm thầm cầu nguyện. Ông trời làm chứng, con chỉ vì cứu người, không phải cố tình tạo nghiệt!
“Cậu ta đang làm gì thế?” Nam nhân ngoảnh đầu lại, hạ thấp giọng hỏi, Cố Biên Thành lắc đầu. Bọn họ lặng lẽ tiến đến từ phía sau. Trinh sát sớm đã báo lại, người Hách Lan đang đến gần. Lỗ Duy đã bị họ canh chừng trong rừng trúc. Cố Biên Thành luôn hành xử vô cùng cẩn trọng, nếu những lời của Lỗ Duy là thật, người tên Thủy Mặc đó cũng thực sự giữ chân được người Hách Lan ba ngày, vậy thì chàng sẽ có quyết định khác.
Đã trôi qua một canh giờ, sao mai cũng lặng lẽ lên cao, đám tiện tốt bận rộn suốt một buổi, giờ mới buông tiếng thở phào. Mặc dù Thủy Mặc đã căn dặn nhiều lần, nhưng vẫn có người bị bỏng đến sưng cả tay, tuy nhiên không nghiêm trọng lắm. Bởi dẫu sao, thí nghiệm hóa học gà mờ này của Thủy Mặc chưa được xem là thành công, thứ làm ra miễn cưỡng lắm cũng chỉ được gọi là xút ăn da mà thôi.
Lúc ở trong lòng chảo An Nhã, Thủy Mặc vô tình phát hiện ra một ít đá vôi đã từng được nung ở nhiệt độ cao, lúc đó nàng còn nghĩ, chắc chỗ này trước kia là một ngọn núi lửa từng hoạt động. Đá vôi, nước, lại thêm một ít kiềm trong bột nở. Dĩ nhiên kiềm này không thể nguyên chất như natri hidrocacbonat ở hiện đại, nhưng có ít còn hơn không. Sau cùng, Thủy Mặc vẫn chế ra được thứ dung dịch này, nhưng nếu đang trong giờ thí nghiệm, thầy giáo nhất định sẽ chấm đây là xút không đạt tiêu chuẩn.
Loại hoa cỏ xung quanh lều của lão binh sĩ có tên khoa học là Hồng Môn, tục gọi là Trư Tràng Thảo. Nhụy hoa dài nhọn, lá màu lục biếc, hoa màu đỏ thẫm, hình giống trái tim, tất cả đều có độc. Một khi ăn nhầm, trong miệng sẽ lập tức có cảm giác như bị bỏng nặng; niêm mạc trong khoang miệng sẽ bắt đầu ứ huyết, ửng hồng, sau đó sưng tấy lên, phồng rộp, thậm chí mưng mủ; nước mắt, nước bọt đều trở nên đặc sánh, dính dớp giống như mủ. Những kiến thức này là nhờ Thủy Mặc vô tình đọc được trên mạng, trong một bài viết về mười loại hoa kịch độc. Nhưng chỉ có loại hoa này có hình dạng rất đặc thù, lại phối giữa hai màu xanh đỏ, mới khiến nàng có ấn tượng sâu như vậy. Thủy Mặc cho trâu ăn loại thực vật này, sau đó lại ép chúng uống nước có kiềm, đơn giản sẽ khiến cho tình trạng của chúng trầm trọng thêm. Những bọng nước sẽ lập tức vỡ ra và lở loét, mới nhìn vào trông sẽ giống như triệu chứng của một loại bệnh nào đó…
“Vậy, đây là…” Lão binh sĩ vô cùng sửng sốt nhìn đàn trâu bị dày vò, lăn lộn cho đến khi đuối sức. Ông tách mồm một con trâu ra, xem xét cẩn thận một hồi lâu, rồi nhìn sang những con trâu khác. Sau đó quay đầu lại, nhìn Thủy Mặc đang đứng sám hối với đàn trâu ở phía sau chằm chặp không chớp mắt. Thủy Mặc bị ông ấy nhìn đến rợn người, phương pháp này nàng chưa thử bao giờ, thành hay không thành thì chỉ có trời mới biết. Đồng chí Thủy Mặc vốn là cựu nhân viên quản lý thư viện, vì môi trường thuận lợi nên đọc không ít sách, nhưng nói đến kinh nghiệm thực tiễn thì hầu như bằng không.
Thủy Mặc đang định tự mình đi xem xét, lão binh sĩ bất thình lình cất tiếng cười khàn khàn, thần sắc cực kỳ vui sướng. Ông lập tức sai đám tiện tốt xua đàn trâu này đến bỏ ở chỗ vẫn chăn thả thường ngày, lại còn căn dặn thêm vài chuyện. Thủy Mặc vô cùng bội phục! Lão đầu này có thể sống đến giờ, quả nhiên là dựa vào bản lĩnh thực thụ, chứ chẳng phải nhờ cái gọi là vận may.
Cố Biên Thành lẳng lặng lẻn đến gần, đám tiện tốt đang đuổi trâu không một ai có thể phát hiện ra hành tung của chàng. Nhân lúc mọi người không đề phòng, chàng bèn đến cạnh một con trâu, bắt chước bộ dạng của lão binh sĩ khi nãy, tách miệng trâu ra xem, bấy giờ chàng không kiềm được sửng sốt.
Nam nhân kia cũng theo sát đằng sau, dưới ánh nắng nhạt cuối chiều, y phát hiện ra trong miệng trâu bắt đầu ứ máu, nổi bọng nước, có chỗ còn bắt đầu lở loét. “Đây là…?” Y không hiểu vì sao, vừa định quay đầu hỏi, chợt phát hiện ra Cố Biên Thành đang cười, trống ngực không khỏi có phần dồn dập. Cố Biên Thành ngày thường hành xử thận trọng, trên chiến trường tựa như sát thần tái sinh, rời khỏi chiến trường lại tao nhã lịch sự, cười một cách thích thú vui vẻ thế thì đúng là hiếm thấy.
“Thật thông minh,” Cố Biên Thành mỉm cười khen một câu. Thấy vẻ mặt nghi ngờ của bạn đồng hành, chàng khẽ hạ giọng giải thích: “A Khởi, đệ chưa bao giờ sống cuộc sống trên thảo nguyên, nên không biết dân tộc du mục sợ nhất thứ gì. Một là đồng cỏ khô cằn, hai chính là căn bệnh thối rữa này!”
“Bệnh gì cơ?” Nam nhân ngẩn người ra, nhưng lập tức phản ứng ngay, “Ôn dịch? Huynh nói những con trâu này mắc phải ôn dịch?”
“Đúng. Không biết cậu ta cho trâu ăn thứ gì, biểu hiện của chúng giống như bị nhiễm ôn dịch. Dịch bệnh thối rữa này một khi đã tấn công, trâu chăn thả sẽ lập tức bỏ mạng đàn đàn. Tốc độ lan truyền cực nhanh, hầu như không có thuốc trị! Người Hách Lan dù đang đánh trận, đàn trâu cũng sẽ đuổi sát theo sau. Một khi bọn họ phát hiện ra dấu hiệu của ôn dịch, bất kể là thật hay giả, bọn họ cũng không dám tùy tiện tới gần nơi đây!” Vừa dứt lời, Cố Biên Thành quay đầu nhìn, một bóng dáng mảnh khảnh đang bận rộn cách đó không xa.
Hắn tên là, Thủy Mặc ư…

Tiên: Bận quá, lơ truyện lâu nay, bên Kites bị nhắc nhở, sẽ cố gắng quay lại trong thời gian sớm nhất.😦

Tagged: , ,

10 thoughts on “Thủy Mặc Sơn Hà – Chương 3 – Phần 3

  1. Kat 03/07/2014 lúc 13:44 Reply

    Co gang lam tiep truyen nay em nhe, mong lam day! Truyen hay ghe! Thanks nhieu!

    • candy 03/07/2014 lúc 14:16 Reply

      ^^, Dĩ nhiên rồi ạ.

  2. hoang anh 03/07/2014 lúc 13:52 Reply

    mình cứ tưởng bạn drop truyện rồi chứ

    • candy 03/07/2014 lúc 14:17 Reply

      Nếu drop mình sẽ để vô mục drop ^^.

  3. hoang anh 03/07/2014 lúc 21:09 Reply

    mong bạn edit truyện nhiều vào nhé. mình thick truyện này lắm

    • candy 03/07/2014 lúc 22:05 Reply

      ^^, Vầng, có người đọc là mình sẽ không từ bỏ.

  4. gaubonganvung 04/07/2014 lúc 00:25 Reply

    (▰˘◡˘▰) ây da thích quá có chương mới để luyện rùi hihi. Rất cám ơn bạn nhìu lém vì đã dành thời gian cho truyện

  5. Gấu Mèo mê game 12/08/2014 lúc 13:31 Reply

    Truyện hay truyên hay v~~~~~
    Ủng hộ ủng hộ.
    Mà bạn ơi mình xin phép đc đưa link truyện của bạn về danh sách truyện xuyên không nhà mình nhé. Mình sẽ ghi tên người biên tập ra đàng hoàng nữa :3

    • candy 14/08/2014 lúc 22:12 Reply

      Đã gửi nhé!

    • Bông Tiên 01/05/2015 lúc 08:37 Reply

      Ô, tận giờ mới thấy cái còm này, bữa trả lời nhầm thì phải. :d Cứ link thoải mái bạn nhé ^^.

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s