Mẹ, thơm một cái – Ngày 5-7-8/12/2004


Tên tác phẩm: Mẹ, thơm một cái

Tên tác giả: Cửu Bả Đao

Type: Tâm Tít Tắp

Nguồn: https://tientit.wordpress.com

5-7-8/12/2004

Mắt nhắm nghiền, Puma thở rất gấp, hơi thở phun ra từ cái mũi khô khốc, lúc này tôi lại trở về trạng thái rất bình thản. Tôi vuốt ve Puma, chân thành và buồn bã nói:

“Puma à, nếu mày thấy mệt mỏi thực sự, thì chết đi thôi, không sao cả. Nhưng mày phải nhớ nói với Bồ tát, là mày muốn đầu thai làm con trai của anh hai mày, biết không? Anh hai mày tên Kha Cảnh Đằng, nếu mày không biết nói, anh hai mày cũng sẽ xin Bồ tát…”

Tôi nói thẳng tuột chằng e dè.

──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

5/12/2004

Hôm nay sinh nhật mẹ.

Nhưng sáng sớm bà nội đã gọi tôi dậy, lo lắng hỏi tôi xem có cần đưa Puma đi khám không, tôi thất kinh hỏi tại sao, bà nói trông Puma hơi lạ.

Tôi lao xuống nhà, thằng út đang ôm Puma ngồi trên ghấ.

“Vừa xong Puma ngã ra đất co giật, còn kêu au au…” Út kể.

Puma mềm nhũn hai chân, không ngồi ngay ngắn được, gần như không đi được, không ăn không uống, lưỡi trắng khô nẻ. Nhưng mà tối hôm kia vẫn bình thường mà! Sao bỗng dưng ra nông nỗi này?

Tôi thở dài, tâm trạng căng thẳng tiêu tan, thay vào đó là nỗi cô đơn bất lực.

Đón Puma sang tay mình, thân hình nhỏ bé của nó dường như chẳng còn chút hơi sức nào, một cục thịt có lông mềm nhũn nhẽo.

“Puma, mày muốn đi rồi ư?” Tôi đau đớn hỏi, nhưng giọng nói lại bình thản đến kinh ngạc.

“Mày đừng có ở đấy nói linh tinh nữa!” Bà nội cau mày.

Puma bước vào cuộc sống của tôi khi tôi học năm cuối trung học cơ sở, tính ra đã được mười ba năm. Mười ba năm rồi, những cái răng nhỏ xinh năm xưa đã rụng hết sạch, đành để lưỡi lúc nào cũng thè ra phân nửa, râu ria xám trắng, lông vàng thưa thớt, không phi nổi, không lên được cầu thang, không thể nhảy xuống khỏi giường, mắt còn hơi bị đục thủy tinh thể. Một con chó già đúng chuẩn.

Puma nhìn tôi, yếu ớt cuộn mình lại.

Ngón tay tôi đặt lên ngực Puma để kiểm tra, tim nó đập lúc nhanh lúc chậm. Tôi gí mũi vào sát mồm, nó cũng chẳng liếm. Puma trông rất yếu.

“Puma, sao mày chọn lúc này để cướp sân khấu, rõ ràng không phải lúc mày ra diễn mà.” Tôi ôm nó, cảm giác nó có thể nhắm mắt bất cứ lúc nào, không bao giờ tỉnh lại.

Nếu mẹ không bị bệnh, lúc đấy chắc tôi sẽ òa khóc.

Nhưng tôi nén lại phần tình cảm xúc động đó, lựa chọn thái độ chấp nhận.

Tôi từng đem Puma đi bác sĩ thú y khám cảm cúm, khám sỏi niệu đạo. Hai lần nằm lên bàn khám kim loại lạnh toát, hai lần Puma sợ run bần bật. Cảnh tượng đó đến giờ tôi vẫn không thể quên, nếu có thể tôi sẽ không bế Puma yếu ớt đi khám thú y nữa, để khỏi phải nghe những câu đau lòng.

Có người bảo, một con chó trong đời chỉ nhận một người làm chủ nó.

Thật vinh dự, Puma đã lựa chọn người yêu quý nó nhất, là tôi.

Tôi cứ lo sợ Puma sẽ qua đời trong khi tôi học đại học ở Tân Trúc, hoặc trong khi tôi học cao học ở Đài Trung, hoặc khi đang viết lách ở Đài Bắc, hoặc trong lúc tôi đi nghĩa vụ quân sự sau này. Tôi luôn mong nó có thể nhắm mắt lần cuối trong vòng tay của mình, và cho rằng nó cũng có suy nghĩ như vậy.

Nếu Puma chọn lúc này đây để từ biệt tôi, chẳng phải cũng phù hợp với nguyện vọng của cả hai đứa sao? Mười ba năm, có lẽ cũng đã đủ. Mặc dù tôi sẽ rất đau buồn.

Hôm nay lắm tai nhiều nạn. Anh cả từ bệnh viện về, đổi sang ba đi trông mẹ. Anh kể tối qua mẹ sốt 38,7 độ, còn bà Ngô giường đối diện sốt hơn 39 độ, sốt đến mức mắt gần như không thấy gì, và bắt đầu nôn, làm cho mẹ rất sợ. Trong khi đó người phụ trách chăm bà Ngô là ông chồng thì hình như đang bị cảm! Trời ơi, tồi tệ quá, đó là buồng bệnh cách ly cơ mà, rủi lỡ lây sang bệnh nhân thì chết. Hy vọng mọi người mau hết sốt, chuyên tâm vào cuộc PK với ung thư.

Buổi chiều tiễn Xù ngồi xe buýt liên tỉnh về Bản Kiều xong, ba anh em tôi lại đến đình Quán Âm gần đó để lễ Phật, cầu xin Bồ tát chủ trì hóa giải oán nợ đời trước cho mẹ, rồi xin quẻ âm dương.

Sau khi về nhà, anh cả nhắc tôi có thể Puma ăn uống không đảm bảo dinh dưỡng mới mất sức như vậy, chứ không phải đã đến số. Anh bảo bà nội hay cho Puma ăn lung tung, bánh bao bánh ngọt nọ kia, cả một bát thức ăn cho thú cưng bám bụi lâu không đụng đến, cực kỳ thiêu chất. Anh nhìn thấy mà phát bực mình.

Tôi nghĩ ngợi, thấy rất có thể. Nhớ lại hồi đại học năm hai, Puma cảm gần chết.

Hồi đó tôi biết tin liền bắt xe đêm về nhà, vừa vào cửa đã thấy mẹ đang cầm ống tiêm đầy sữa đút vào mồm Puma, ép nó bổ sung dinh dưỡng. Nhưng Puma thấy tôi về nhà, liên nôn ộc sữa ra, loạng choạng chạy đến với tôi. Tôi rưng rưng nước mắt, bế Puma yêu ớt nhưng vui mừng lên lòng. Mẹ bảo, thật là hiếm có, Puma không ăn cũng chẳng nhúc nhích, vừa thấy con về đã khác hẳn.

Đêm hôm đó, tôi ngủ bên cạnh Puma, nhưng ngủ rất chập chờn. Hễ Puma lâu lâu không động cựa, tôi liền ghé đầu sang xem, quan sát xem Puma có quên thở hay không, chỉ sợ sơ suất một tí là bỏ lỡ thời khắc đau thương Puma lìa đời.

Hôm sau, tôi bắt đâu chữa trị cho Puma theo cách của mình. Tôi chan nước thịt vào cơm trắng nóng, lại thêm rất nhiều ruốc thịt, nhai thật nhuyễn rồi cho ra lòng bàn tay, đưa Puma liếm ăn. Puma “nể mặt”, chỉ cần là tôi cho ăn, nó liền chịu khó thử vài miếng. Khi bắt đầu có cảm giác ngon miệng, nó càng lúc càng có sức nhai đồ ăn.

Hai ngày sau, Puma dần hồi phục sức khỏe bị hao hụt vì cảm cúm.

Lại có thể chơi với tôi thêm vài năm.

Buổi tối nay tôi đi siêu thị mua một suất cơm thịt lợn xá xíu, thêm hai cái trứng chần lòng đào. Tôi trộn đều cơm với thịt lợn và nước thịt thơm phức, chọc lòng đỏ trứng sền sệt ra, trộn tiếp, sau đó nhai trong mồm như mọi lần cho nhuyễn rồi nhả vào lòng bàn tay.

Puma ngửi hít xong bò ra góc, không ăn.

Tôi dùng ngón tay quệt mọt ít bôi vào mép nó, Puma mới miễn cường ăn một miếng. Ăn được một miếng rồi, bắt đầu hăng hái hơn.

“Đấy, rất ngon đúng không, sống thêm hai năm nữa, làm con số chẵn, ở với anh mày mười lăm năm xong mình mới nói chia tay.” Tôi rất vui, nhìn Puma từ từ ăn miếng cơm trứng chần thịt xá xíu nước bọt trên tay mình.

Tổng cộng ăn được ba cục cơm như thế xong Puma mới uể oải nằm soải ra nghỉ ngơi.

Tôi cám cảnh, khi mẹ ở nhà, Puma được ăn tốt thế nào.

Tôi đã từng nói, mẹ sẽ thích những thứ anh em tôi thích, một cách rất tự nhiên.

Mỗi lần mẹ mua bánh sủi cảo hấp về, đều sẽ lột vỏ mấy cái lấy nhân thịt cho Puma ăn. Mỗi lần mẹ xào mì, cũng thường lựa nhặt thịt nạc và tôm nõn trong mì cho Puma. Lần nào cũng vậy, tới mức tôi nổi quạu, chỉ còn cách chỉ thị cho mẹ hãy để tôi phụ trách cho Puma ăn, còn mẹ chỉ cần ngoan ngoãn ăn phần của mình là được, nếu không thì từ đầu đến cuối mẹ chỉ có ăn mì không.

Khi Puma bệnh, mẹ lại chu đáo cho nó uống thuốc, đến độ cuối cùng Puma chỉ phục tùng mỗi mình mẹ. Trừ phi mẹ đích thân cho uống, người khác đừng hòng bảo được Puma nằm yên há miệng ra. Trong nhà cũng chỉ có mẹ và tôi bắt rận cho Puma. Mẹ cũng là người đầu tiên thôi không phản đối tôi ôm Puma ngủ.

Tối qua đón Kurumi duyên phận không sâu từ nhà A Hòa ra, đem gửi đến nhà bạn gái anh cả. Vừa xong A Hòa gọi điện thoại, hẹn hôm nào bát tôi ăn mừng, hẹn ngày giờ xong, A Hòa bất giác thở dài, nói đi đá bóng về, không thấy Kurumi nữa, có phần cô quạnh.

“Thì kiếm con chó về nuôi, tiếp xúc với chó giúp tâm hồn con người dịu lại đẩy.” Tôi nói: “Không chừng có thể quen được một bạn gái rất đáng yêu.”

Thật ấy chứ.

Người có thể mang lại hạnh phúc cho một con chó, nhất định là khắp người tràn đầy năng lượng hạnh phúc. Thấy Puma lại bắt đầu dùng ánh mắt xin tôi dắt ra ngoài “giải tỏa bức xúc”, nhìn bộ dạng nó cào cào nên nhà, tôi bất giác nghĩ, tiếng kêu thảm thiết trong khi Puma co giật trên nền nhà sáng nay đáng lẽ phải dịch ra thành: “Tôi sắp chết đói rồi!”

7/12/2004

Hôm nay vẫn rất lo cho Puma, tiến độ bình phục của nó bị chững lại, thậm chí còn bát đầu xấu đi.

Puma lại bắt đầu uể oải, không muốn đụng vào mấy miếng thịt hộp, tôi phải bóp nhuyễn cho lên lòng bàn tay, Puma mới thử liếm láp. Sau đó hàm dưới tỏ ra không còn sức lực, Puma phải lắc lư cái đầu để giữ miếng thịt trong mồm. Ăn mười mấy phút, rất nhiều vụn thịt vương vãi khắp mặt đất.

Tôi nhớ tới lời đồn dân gian mà anh cả từng nói, có khi chó đi thay người.

Puma rất thân với mẹ, ba anh em tôi hầu như đều không ở nhà, chỉ có thằng con – chó Puma chơi với mẹ. Nếu Puma quyết tâm gánh hạn cho mẹ nói thật là tôi vừa cảm động vừa vui mừng, không nỡ lòng ngăn cản. Nhưng có chuyện như thế hay không vẫn là một câu hỏi!

Tối hôm trước đến lượt tôi ngủ ở nhà. Tôi ôm Puma, thân nó mềm oặt quá đáng, nằm yêu ớt trong lòng tôi, cùng nhau chui vào trong chăn lông cừu rất lâu. Điều này rất lạ, vì Puma bình thường không kiên nhẫn cho tôi ôm lâu đến thế. Nó thích nằm khoanh tròn bên cạnh chứ không cho tôi ôm mãi, cơ thể toàn lông của nó sẽ bị nóng đến mức giãy nảy. Puma để cho tôi ôm quá mười phút là sự bất thường.

Mắt nhắm nghiền, Puma thở rất gấp, hơi thở phun ra từ cái mũi khô khốc, lúc này tôi lại trở về trạng thái rất bình thản. Tôi vuốt ve Puma, chân thành và buồn bã nói: “Puma à, nếu mày thấy mệt mỏi thực sự, thì chết đi thôi, không sao cả. Nhưng mày phải nhớ nói với Bồ tát, là mày muốn đầu thai làm con trai của anh hai mày, biết không? Anh hai mày tên Kha Cảnh Đằng, nếu mày không biết nói, anh hai mày cũng sẽ xin Bồ tát…” Tôi nói thẳng tuột chằng e dè.

Cứ chốc chốc nhất nhất như thế, lại qua một đêm. Puma đổi rất nhiều tư thế, ngủ không yên.

Ngày hôm sau, lại đến phiên tôi vào bệnh viện chăm mẹ.

Trước khi vào viện, tôi chạy ra mua mấy hộp đồ ăn đặc biệt cho chó. Puma không còn răng, lại không có tôi dùng tay bóp nhuyễn thịt cho nó, tốt nhất mua loại thịt đã được nghiền sẵn.

Nhưng mà mở hộp ra để xuống đất, Puma thậm chí chẳng thiết ra ngửi lấy một lần, nó chỉ ngồi hoặc nằm, đứng dậy đi mẩy bước đã rất uể oải. Đôi mắt long lanh nhìn tôi.

Tôi miết một ít thịt xay trên ngón tay, vừa quệt vừa dụ, Puma mới miễn cưỡng nhá một tí.

Ôi chao, kiểu này làm sao tôi yên tâm vào bệnh viện?

Long trọng dặn dò bà nội phải bỏ thêm công sức cho Puma ăn, đừng thấy nó không ăn thịt để dưới đất mà tưởng nó no bụng, phải nghĩ cách miết ra tay để dỗ nó v.v…

Nhưng thâm tâm tôi biết rõ, dặn dò thế là thừa, vì tay tôi đối với Puma có ý nghĩa khác tay người khác. Đến chỗ mẹ, tôi không giấu được bí mật, lo lắng kể với mẹ có lẽ Puma không khỏi được, chắc sắp chết rồi. “Phải cho Puma uống thuốc gan với thuốc cảm. Hồi trước lúc Puma không khỏe, mẹ cho nó uống thế đấy.” Mẹ nằm trên giường, gọi di động cho anh cả, dặn anh nhất định phải cho Puma uống như thế.

Tôi tì người trên thành giường bệnh, hy vọng mẹ đúng.

Anh cả lên Đài Bác gặp giáo sư hướng dẫn, thằng út đi cùng.

Lại chỉ còn một mình tôi.

8/12/2004

Sáng sớm, trước khi truyền tiểu cầu máu, xảy ra một chuyện khiến tôi hết sức ăn năn.

Y tá giúp mẹ lấy máu xét nghiệm thành phần định kỳ. Sau khi rút kim ra, y tá dặn tôi giữ chặt chỗ lấy máu, tôi làm theo nhưng không đủ mạnh tay. Kết quả là sau chục phút, chỗ lấy máu ở cánh tay mẹ sưng tấy và thâm quầng. Tôi gần như chết lặng.

“Do máu thiếu tiểu cầu đáy, nên mạch máu dễ bị vỡ hơn bình thường, lần sau nhớ giữ chặt hơn nữa.” Y tá giải thích, mẹ cũng nói tôi mấy câu. Tôi đủ muốn đâm đầu vào tường.

Còn mẹ bắt đầu cảnh tượng ho ra máu đầy kinh hoàng.

Đều là do nguyên nhân thiếu tiểu cầu, từ niêm mạc họng cho đến mao mạch phổi đều rất dễ bị tổn thương khi ho mạnh. Thêm vào đó là điều hòa làm cho không khí khô lạnh, niêm mạc càng dễ bị khô hơn bình thường.

Mẹ vừa cẩn thận bọc máu ho vào trong giấy vệ sinh, vừa xem bảng nhiệt độ mà anh em tôi ghi chép, tự nghiên cứu chu kỳ và quy luật lên cơn sốt của mình, rồi chỉ đạo tôi đi xin y tá thuốc giảm sốt.

“Mẹ rất không muốn bị sốt nữa.” Mẹ nói, giải thích rằng rất có thể trong vòng nửa tiếng nữa sẽ bắt đầu sốt, trong khi nhiệt kế cũng cho thấy rõ ràng thân nhiệt của mẹ đang tăng dần.

Lòng tôi cứ thắt lại vì lo lắng. Để vỗ yên nỗi bất an về cơn ho của mẹ, tôi lại bắt đầu chép “Tâm kinh”.

Y tá cuối cùng cũng cho mẹ uống thuốc giảm sốt. Mẹ bắt đầu đổ mồ hôi trộm, tôi cầm khăn bông lau lưng ướt đẫm của mẹ.

Tôi lại nhắc đến Puma, tôi rất sợ nó chết khi tôi không ở nhà.

“Không chừng Puma thấy mẹ không có nhà, biết mẹ bị ốm rồi. Thế nên nó mới ốm theo. Chà, lúc tụi mày không ở nhà, mẹ toàn nói chuyện với nó…” Mẹ nói, hình như có chút an ủi trong lòng khi Puma “tâm ý tương thông”.

Mẹ vẫn quanh quẩn giữa sốt với ấm, tay trái tiêm thuốc chống nám, tay phải truyền máu. Còn mười hai bịch tiểu cầu trông rất ngộ nghĩnh thì vừa mới tiêm hết.

“Chắc chắn là như vậy rồi. Mẹ ơi, cho nên mẹ nhắm mắt lại đi.” Tôi nói.

Mẹ nghe lời, nhắm mắt lại.

“Mẹ ơi, mẹ bắt đầu đi Từ Chương cơ về nhà, sau đó thăm Puma.” Tôi nói.

Mẹ gật gật đầu, hơi nhíu lông mày.

Tôi có thể cảm thấy hình ảnh trong đầu mẹ như một cuộn phim đang chiếu.

“Mẹ xuống bên dưới lầu của Chương Cơ rồi, chuẩn bị đạp xe về nhà đây.” Mẹ nói, hai mắt vẫn nhắm.

“Vâng ạ.” Tôi hân hoan.

“Mẹ nhìn thấy Puma rồi. À, mẹ phải nói gì với nó?” Mẹ mở mắt ra hỏi tôi.

“Thì nói Puma mày phải chóng khỏe, phải cố gắng ăn.” Tôi trả lời.

Mẹ lại nhắm mát, miệng lầm nhầm một hồi.

“Nói xong rồi, mẹ phải về Chương Cơ đây.” Mẹ nói, như thể vừa thở phào.

“Vâng ạ, về nhanh nhanh.” Tôi đồng ý.

“Mệt quá, đạp xe lâu, hết cả hơi.” Khá lâu sau, mẹ lại mở mắt.

“Vâng, Puma nhất định sẽ khỏi.” Tôi gật gật đầu, rất cảm động.

Sau đó mẹ tiếp tục ngủ, tôi ở bên cạnh vừa chép “Tâm kinh” vừa canh tiến độ truyền máu.

Mãi mới truyền xong. Mẹ tỉnh dậy, hết sốt, thuốc giảm ho do y tá tiêm cũng có tác dụng. Mẹ không còn ho dữ dội nữa.

Mẹ ngồi dậy trên giường, ghi chép tình trạng sức khỏe. Thật dễ dàng đã tập trung vào công việc.

Tôi rất buồn ngủ. Tinh thần rất rệu rã, chẳng viết nổi bất cứ truyện gì. Tôi quyết định ngủ một tiếng đồng hồ. Trải giường xong xuôi, đặt đồng hồ báo thức, tôi hớn hở với cảm giác sắp được ngủ ngon.

“Mẹ ơi, con về thăm Puma đây.” Tôi nói, xoay mình ôm chăn.

“Ừ, mày lấy xe đạp mà đi, mẹ để dưới nhà.” Mẹ trả lời, tay sửa kính.

Tôi giật cả mình.

Ái cha cha, mẹ thật là thánh đối thoại của tiểu thuyết! Nếu ai cũng bình phục, thì tốt biết mấy…

Tagged:

5 thoughts on “Mẹ, thơm một cái – Ngày 5-7-8/12/2004

  1. candy 01/12/2014 lúc 19:53 Reply

    Lâu lắm mới thấy e quay lại ^^!!

    • Tâm Tít Tắp 01/12/2014 lúc 21:44 Reply

      Đáng lẽ chị phải nói, em lặn lâu quá rồi chứ =)))
      Nhà mình buồn tênh, bài vở em nhiều quá, nên đành để nhà cửa thế này đây :((

      • candy 01/12/2014 lúc 22:21 Reply

        😀, ừ, chị cũng vậy, chị cũng lặn, lâu lâu ngoi lên lấy hơi, cho ng ta nhớ mặt mình :))), à, có mấy bộ ebook mới chưa public trên stent đọc k chị gửi cho, chị bận thì bận chứ đọc thì vẫn đều đều, Nghìn Kế Tương Tư, với Trọn Kiếp Yêu.

        • Tâm Tít Tắp 02/12/2014 lúc 00:16 Reply

          Có chệ ơi, gửi em =)))
          Xong em cất, từ đầu năm học đến giờ em mới đọc mắt trái xong, mà đọc gần tháng mới xong ấy ō_ō

          • candy 03/12/2014 lúc 09:55

            Chị gửi roài nhé ^^!!

Còm vài câu để tặng RedBull nào (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) ♥ ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s